Chương 1603: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1603: Vô Đề

Giang Tả gật đầu, sau đó nói:

- Tôi đây bắt đầu rồi.

Tiếp theo Giang Tả trực tiếp hạ mệnh lệnh cho đám Nguyên tố tiểu đệ, bảo chúng phối hợp với nhau công kích dì nhỏ.

Ngay sau đó, quanh thân Giang Tả xuất hiện ánh lửa, ánh lửa này vừa xuất hiện đã nổ đùng một tiếng, hóa thành sao băng đập về phía dì nhỏ.

Hỏa Nguyên tố tiểu đệ lại lên sân khấu một lần nữa, vì đại ca, vì thắng lợi, thiêu đốt đi, nổ mạnh đi.

Ánh lửa trực tiếp tiêu thăng, uy lực nâng cao một bậc.

Dì nhỏ nhíu mày, trực tiếp như vậy?

Tuy rất nhanh, nhưng vẫn có thể né tránh dễ dàng.

Đây chỉ là đánh giá bình thường, cô sẽ không ngu ngốc đi lãng phí lực lượng.

Quả nhiên, tiểu Giang quá trẻ tuổi, không có chút kinh nghiệm nào.

Dì nhỏ vừa nghĩ như vậy vừa né tránh công kích của Hỏa Nguyên tố tiểu đệ.

Nhưng dì nhỏ chưa kịp động thủ công kích lại thì đã nhíu mày.

Bởi vì ngọn lửa vốn đã bị cô né tránh lại đang vòng trở lại.

Hỏa Nguyên tố tiểu đệ vì đại ca, vì thắng lợi, chúng nó có thể làm được hết thảy.

Quẹo vào mà thôi, không có gì là không có khả năng.

Nổ mạnh đi, thiêu đốt đi, sôi trào đi.

Xông lên thôi, vì đại ca, dâng lên ngọn lửa mạnh nhất.

Trong nháy mắt, ngọn lửa đó lại bùng cháy lên, lực lượng tốc độ trực tiếp tăng nhanh đến mức Nguyệt Tịch không thể không đối kháng.

Nguyệt Tịch có chút bối rối, chuyện gì đang xảy ra? Vì sao ma pháp này lại không ngừng gia tăng lực lượng, hơn nữa còn khoa trương như vậy?

Oanh!!!

Tiếng nổ mạnh vang lên, mặt tuyết chung quanh bị nổ thành một cái hố khổng lồ.

Mà lúcc này Nguyệt Tịch đã chạy ra khỏi phạm vi vụ nổ mạnh, mục tiêu của cô là Giang Tả.

Cô đột nhiên phát hiện, chính mình hoàn toàn không thể dùng thái độ đối đãi với một ma pháp sư bình thường để đối đãi Giang Tả, thậm chí không thể cho rằng Giang Tả là một người mới không có chút kinh nghiệm nào.

Vì sao?

Rất đơn giản, vì kẻ động thủ căn bản không phải là Giang Tả, hoàn toàn là đám Nguyên tố tiểu đệ, có thể Giang Tả không có kinh nghiệm, nhưng đám Nguyên tố tiểu đệ khẳng định kinh nghiệm tràn đầy.

Cô nhớ rõ Giang Tả từng nói, hắn không có động thủ, đều là Nguyên tố tiểu đệ ra tay.

Điều này nói lên chúng nó thường xuyên đánh nhau.

Như vậy để cô thử xem, rốt cuộc cái gọi là Nguyên tố tiểu đệ có thể làm ra được chuyện gì.

Tô Kỳ ở bên cạnh nhìn thấy có hơi ngây ngẩn.

Mới nãy lửa kia tự chuyển hướng à?

Hơn nữa uy lực đó lớn khủng khiếp, vừa nãy nếu như là cô, đợt công kích đầu tiên có thể cũng không thể tránh được. Càng đừng nói công kích phía sau trở nên mạnh hơn nhiều như vậy. Này rất có khả năng sẽ miểu sát cô luôn, lão công cô lợi hại như vậy sao? Nhưng mà lão công cô đến nhúc nhích cũng chưa nhúc nhích tí nào mà.

Tô Kỳ lắc lắc đầu không nghĩ nhiều nữa, cô bây giờ muốn xem tiếp sau đó sẽ như thế nào. Suy cho cùng bây giờ vẫn còn đang đánh, không có thời gian cho cô nghĩ nhiều, lỡ đâu bỏ sót thì không hay. Rất nhanh cô nhìn thấy sư phụ mình xuất hiện, tốc độ vô cùng nhanh, nhanh đến mức cô chắc chắn không cách nào né tránh được. Cô có hơi lo lắng cho lão công mình.

Giang Tả lúc này tự nhiên cũng nhìn thấy dì nhỏ đánh tới. Nhưng hắn vẫn đứng ở đó không có chút suy nghĩ muốn động. Mà đúng vào lúc này, dì nhỏ cuối cùng tới trước mặt Giang Tả, cô không nương tay, trực tiếp đánh ra một quyền.

Cô không dám dùng pháp thuật, sợ trong lúc nhất thời không thu lại được, cho nên cận chiến là tốt nhất. Dù gì ma pháp sư bình thường đều là gà mờ cận chiến. Nhưng mà bàn tính của dì nhỏ tính sai rồi. Khi một quyền của cô đánh ra, trước mặt Giang Tả nháy mắt xuất hiện một tảng băng dày.

Ầm một tiếng, nắm đấm và tảng băng đụng vào nhau, mà tảng băng dưới nắm đấm của Nguyệt Tịch vỡ nát từng tầng. Nhưng tốc độ vỡ vụn cũng không nhanh, mà trong lúc này một cơn gió rít qua. Gió như ngàn châm thổi xuyên tất cả càn quét Nguyệt Tịch.

Nguyệt Tịch cau mày, bắt đầu lui về sau, sau đó lại vỗ một chưởng ra. Ầm một tiếng, năng lượng khổng lồ chấn động tản ra, đất tuyết lại một lần nữa bị hất tung. Hố sâu vốn đã xuất hiện lại càng sâu hơn.

Nhưng mà Giang Tả vẫn đứng ở đó như cũ động cũng không động, thậm chí dưới chân hắn còn có một khối băng đang giữ lấy hắn. Nguyệt Tịch thấy vậy không biết nói gì mới được. Nói thế nào đây nhỉ, bộ dạng có hơi lợi hại, núi Thái Sơn sụp trước mắt cũng không biến sắc. Người không biết chuyện còn cho rằng cô không xứng để Tiểu Giang đích thân động thủ đấy.

Một khi biết Giang Tả còn lợi hại hơn dự đoán, như vậy Nguyệt Tịch cũng không nương tay, uy lực Ngũ giai khuếch tán, cô vẫn không tin mình đánh không lại một đám Nguyên tố tiểu đệ.

Nguyệt Tịch bay lên, sau đó đứng trên không trung nhìn xuống Giang Tả. Cô đưa tay ra xoay một cái, lực lượng vô hình nháy mắt xoay chung quanh Giang Tả.

Giang Tả nhíu mày, hắn phát hiện không gian xung quanh đã bị áp súc, nếu cứ tiếp tục như thế này không chừng sẽ bị ép thành bánh thịt, hơi giống Chưởng Gian Sinh Tử của hắn.