Chương 1617: Vô Đề
Thiên Bi Thần Chiến mở, Kiếm Thập Tam vẫn rất chú ý. Có một số chuyện không thể tránh, như vậy còn không bằng chủ động nghênh chiến. Khi nghĩ như vậy, trên người Kiếm Thập Tam có một luồng kiếm ý như ẩn như hiện. Giống như thực lực của hắn đã nâng cao lên thêm một bước.
Nhưng mà Kiếm Thập Tam cũng không chú ý, thủy tinh truyền thừa trên người hắn bỗng nhiên lấp lóe. Chỉ thoáng như vậy một chút liền không có bất kỳ biến hóa gì nữa, tựa như mọi chuyện lúc nãy đều là ảo giác.
Giang Tả đi trên đường lớn không lâu, Tô Kỳ đã gọi điện thoại, sau đó trực tiếp bay qua. Trong mấy phút, Giang Tả đã thấy Tô Kỳ từ trên trời bay xuống. Cô ấy giang hai tay dáng vẻ như muốn ôm. Giang Tả bất đắc dĩ chỉ có thể đưa tay ra ôm lấy Tô Kỳ.
Tuy rằng là từ trên trời giáng xuống nhưng mà Tô Kỳ điều chỉnh lực độ rất tốt, căn bản không có cảm thấy bị va chạm, chỉ là có cảm giác chạm nhẹ. Sau đó Tô Kỳ được Giang Tả ôm lấy, tiếp đó hai chân từ từ chạm đất.
Tô Kỳ vui vẻ hỏi:
- Có nhớ em không?
Giang Tả gật đầu:
- Nhớ.
Cái này là thật, vừa nãy nhớ mấy lần, mặc dù lo lắng Tô Kỳ đột nhiên nhảy ra.
Tô Kỳ cười:
- Thật sao?
Giang Tả trả lời:
- Anh nỡ lừa em sao?
Tô Kỳ nghiêm túc nói:
- Chắc chắn là nỡ rồi, anh đã lừa em mấy lần, người cũng bị anh lừa đi mất.
Giang Tả cười mà không nói, chuyện này không cách nào trả lời được. Đương nhiên, cái này cũng không tính là cố tình gây sự, suy cho cùng Tô Kỳ cũng không có ồn ào. Lúc này Tô Kỳ buông Giang Tả ra, dẫu sao cũng đang trên đường, còn đi đường đàng hoàng nữa hay không?
Nắm tay Giang Tả, Tô Kỳ nói:
- Nghe nói lời của đàn ông nói dối nhiều nhất chính là không có việc gì, nếu như anh có chuyện thì có phải cũng sẽ chỉ nói với em là không sao hay không? Ví dụ như bị thương nặng, hay bị loại gì như oan ức chẳng hạn.
Giang Tả trầm ngâm:
- Có lẽ vậy.
Tô Kỳ im lặng một lát, sau đó cười:
- Không sao, em sẽ rất rất quan tâm anh, có thể nhìn thì đều cố gắng nhìn, sau đó ở bên cạnh anh. Bị thương em có thể nhìn thấy, uất ức khó chịu có thể ở bên cạnh anh.
Giang Tả cười cười, vẫn không nói gì. Có đôi lúc, Giang Tả cảm thấy có thể cưới được Tô Kỳ thật sự rất tốt. Mà thôi, đa số thời gian đều nghĩ như vậy. Đương nhiên hắn cũng chưa từng nghĩ tới không cưới Tô Kỳ. Ly hôn ngược lại có từng nghĩ qua, nhưng mà lúc đó vừa quay về, có thể vẫn còn hơi khờ khạo. Suy cho cùng đã quen với cuộc sống khi đó, quen với năm tháng không có Tô Kỳ, chẳng qua thật sự quen sao? Có lẽ vậy.
Tô Kỳ huơ huơ tay trước mắt Giang Tả:
- Nghĩ cái gì đó?
Giang Tả nói:
- Đang nghĩ có thể cưới em, có lẽ là một chuyện tốt.
Tô Kỳ chu miệng:
- Cái gì mà gọi là có thể, rõ ràng chính là như vậy.
Giang Tả không tiếp lời mà là nói:
- Vừa nãy có một ma pháp sư muốn anh gia nhập với bọn họ.
Tô Kỳ nhíu mày:
- Nam hay nữ?
Giang Tả cũng không để ý:
- Là ma pháp sư tối hôm qua đã gặp, vị gọi là Tây Kiệt ấy.
Cuối cùng Giang Tả thêm một câu:
- Là nam.
Là nữ thì có lẽ Giang Tả trực tiếp phớt lờ đi rồi. hắn thường không đi cùng với nữ. Chủ yếu vẫn là lo bị Tô Kỳ nhìn thấy, trên thực tế nam hay nữ đối với hắn mà nói đều không có gì khác biệt lớn. Nhưng mà đều là một người thôi, giống với Nhất giai Ngũ giai đều như thế kia, nam nữ cũng là như vậy.
Nhưng mà Tô Kỳ chắc chắn sẽ không cho rằng như vậy, cho nên Giang Tả không thể không đưa vào suy nghĩ của Tô Kỳ, tránh làm ra chuyện khiến Tô Kỳ tức giận. Ngược lại có lẽ là hắn hắn cũng sẽ tức giận. Cũng may Tô Kỳ xưa nay chưa từng có chuyện này. Ừ, đúng vậy, hình như em ấy cũng không thân thiện với con trai.
Tô Kỳ nói:
- Em cảm thấy phải để sư tỷ đi chôn tên ma pháp sư đó đi, tìm một nơi kín đáo.
Giang Tả không để tâm, Tô Kỳ cũng chỉ nói mà thôi. Chỉ cần Tây Kiệt đó không làm ra chuyện gì thực tế, Tô Kỳ căn bản sẽ không chôn cậu ta. Sau đó Tô Kỳ nói với Giang Tả:
- Em đã hỏi sư phụ, hình như so tài trong mấy ngày nay, sư phụ bảo anh chuẩn bị tốt.
Giang Tả gật đầu, loại chuyện này hắn cũng không quá để ý, đánh với ma pháp sư Lục giai mà thôi, hắn thậm chí đều không cần động.
Tô Kỳ nói:
- Không được kiêu căng tự đại, ra ngoài không thể dùng ma pháp tùy tiện, có chuyện có thể dùng, em là nói không cho phép lấy đi khoe khoang.
Giang Tả nhìn nhìn Tô Kỳ nói:
- Anh bình thường chỉ sẽ khoe khoang với em thôi.
Tô Kỳ cũng cười:
- Em thường đều là đem đi khoe khoang với sư phụ và sư tỷ.