Chương 1618: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1618: Vô Đề

Đương nhiên cái Tô Kỳ khoe khoang chính là ma pháp của Giang Tả.

Lúc này Tây Kiệt đã chạy tới nơi trú chân, hắn đầu tiên là nhìn thấy Bối Tây.

- Bối Tây, em nói với chị, em...

Ầm!!

Vẫn chưa đợi Tây Kiệt nói xong, một tia chớp đánh lên người Tây Kiệt, đánh cho Tây Kiệt ngã lăn ra co giật. Sau đó mới truyền tới giọng nói bình tĩnh của Bối Tây:

- Kêu là chị.

Tây Kiệt:

"..."

Em muốn nói chuyện lớn, chị có thể đợi em nói xong rồi mới đánh hay không? Nghỉ ngơi một lát, Tây Kiệt cuối cùng khôi phục lại, chỉ là hai chân vẫn sẽ thỉnh thoảng run rẩy.

- Bes... chị, em phát hiện một chuyện lớn, vô cùng vô cùng lớn.

Vốn Tây Kiệt muốn gọi Bối Tây, chỉ là vì an toàn của bản thân, vẫn là sửa miệng lại. Bối Tây nhìn Tây Kiệt, lúc này Bối Tây đang ngồi ở bên cạnh minh tưởng. Đương nhiên, bây giờ cũng không có minh tưởng. Bối Tây hỏi:

- Chuyện lớn gì?

Tây Kiệt kích động nói:

- Em gặp được một ma pháp sư, hắn là một thiên tài, thiên tài siêu cấp. Chúng ta chiêu mộ hắn đi, lấy dung mạo của chị, với mị lực của chị chắc chắn sẽ thành công, mặc dù hắn đã kết hôn rồi. Nhưng mà chúng ta chỉ là chiêu mộ.

Bối Tây cau mày, nhưng mà cô vẫn không tính toán nhiều mà là hỏi:

- Thiên tài thế nào?

Tây Kiệt lập tức nói:

- Ma pháp sư song hệ, hơn ba tháng mà đã Nhị giai.

Bối Tây nhíu mày, cuối cùng than thở:

- Không thể.

Tây Kiệt khó hiểu;

- Tại sao?

Bối Tây nói:

- Quá khoa trương, em không cảm thấy không hợp lẽ thường hay sao? Em là ma pháp sư, quá trình này em phải biết, ba tháng Nhị giai, em cảm thấy thật sự có thể sao?

Lúc này Tây Kiệt mới bình tĩnh lại, quả thật có hơi không có khả năng. Cuối cùng Bối Tây nói:

- Còn nữa, trên đời này không có bao nhiêu người có thiên phú có thể vượt qua chị.

Tây Kiệt cạn lời, nói tới nói lui vẫn là chị quá kiêu ngạo.

Vào ban đêm, Giang Tả vẫn đang xem TV như cũ, Tô Kỳ ngồi ở bên cạnh ngắm Giang Tả.

Đối với ánh mắt của Tô Kỳ, Giang Tả không cảm thấy không ổn chút nào.

Đã nhìn hắn nhiều năm như vậy, Giang Tả cũng không cảm thấy gì.

Lại không phải là thời điểm mới quen Tô Kỳ, nếu khi đó Tô Kỳ nhìn hắn như vậy, khẳng định là dù hắn có làm gì cũng không được tự nhiên.

Rất sợ một mặt không tốt nào đó bị lộ ra.

Khi đó chắc chắn hắn sẽ rất bối rối, động tác cũng sẽ cứng đơ.

Đáng tiếc, đây đều là chuyện của rất nhiều năm về trước.

Hiện tại nhìn Tô Kỳ, hẳn là hắn không thể nào còn cái cảm giác này, cảm giác gặp người lạ mà sinh ra bối rối.

Cho nên đối với Giang Tả, Tô Kỳ xem phần Tô Kỳ, hắn xem phần hắn.

Nhìn một hồi lâu sau, Tô Kỳ mở miệng hỏi:

- Hình như hôm nay anh không sợ trời tối.

Nói xong Tô Kỳ liền thu hồi ánh mắt, tính dùng con dao nhỏ bên cạnh gọt táo cho Giang Tả ăn.

Chỉ là Tô Kỳ vừa mới với tay qua, dao gọt hoa quả đã bị lấy đi.

Là Giang Tả đoạt dao trước.

- Em muốn làm gì thì có thể nói, những đồ vật nguy hiểm bây giờ, một cái cũng không cho em chạm vào.

Tô Kỳ kinh ngạc nói:

- Làm sao anh biết được?

Giang Tả mặt mày lạnh nhạt nói:

- Anh ngửi được mùi máu tươi.

Tô Kỳ mặt mày sa sầm, sau đó duỗi tay đánh Giang Tả:

- Nói bậy, không có, không có.

Sau đó Tô Kỳ cầm quả táo ném cho Giang Tả:

- Gọt một quả.

Nói xong thì dựa vào trên người Giang Tả:

- Thế nhưng khi có cảm giác thì sẽ lập tức chạy về tìm anh, vừa nãy lúc mới đi toilet, đột nhiên cảm giác lại tới, cũng may không có gì nguy hiểm. Có phải là em rất thông minh không? Thời gian trở về vô cùng chính xác.

Giang Tả gọt quả táo, vừa gật đầu:

- Ừ, rất thông minh, lần sau nhớ rõ nói cho anh, anh có thể chạy qua nhanh hơn chút nữa.

Mức độ nguy hiểm của loại sự việc này quá cao, Giang Tả không dám coi khinh.

Phải biết rằng, chuyện này rất dễ làm cho Tô Kỳ xảy ra vấn đề, nếu xảy ra vấn đề, vậy sẽ phiền toái.

Đương nhiên, đây cũng là lí do tại sao đã trễ thế này, Giang Tả còn có thể xem TV như vậy.

Rốt cuộc mấy ngày nay hắn được tự do.

Tuy rằng cũng thường được tự do, nhưng hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.

Tô Kỳ cười nói:

- Tuân mệnh. Có phải vợ anh rất ngoan không?

Giang Tả mang quả táo đã gọt vỏ xong đưa cho Tô Kỳ, thuận miệng nói:

- Ngoan.

Tô Kỳ tiếp nhận quả táo nói:

- Có thích hay không?

Giang Tả nói:

- Thích, là cái loại thích không thể nào kiềm chế được ấy.

Sau đó Tô Kỳ dùng vẻ mặt u oán nhìn Giang Tả nói:

- Bình thường anh cũng không nói được mấy lời dễ nghe như vậy.

Giang Tả không trả lời Tô Kỳ, bình thường có thể tùy tiện nói sao?

Nói ra không phải là tự tìm phiền toái cho chính mình sao?