Chương 1619: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1619: Vô Đề

Nhìn thấy Giang Tả không nói lời nào, Tô Kỳ hung hăng gặm quả táo, sau đó đưa cho Giang Tả nói:

- Chua quá, không ăn.

Giang Tả trầm mặc một lát, sau đó cầm lấy quả táo một ngụm, trên thực tế thì quả táo này là do hắn mua.

Bình thường khi hắn mua táo đều sẽ chọn những quả hướng ngọt.

Nói cách khác, cơ bản sẽ không xuất hiện quả chua, mà đương nhiên hắn mua rất ít, cũng không ảnh hưởng đến chuyện buôn bán của chủ cửa hàng.

Tô Kỳ lại vừa nói chua quá sao?

Chuyện này làm cho hắn hơi khó tiếp thu, cho nên trong phút chốc đã rơi vào trầm mặc.

Nhưng mà sau khi hắn cắn một ngụm, phát hiện táo cũng không chua.

Tuy rằng không phải là kiểu ngọt lịm nhưng cũng không đến mức gọi là chua chứ?

Chờ Giang Tả cắn một ngụm xong, Tô Kỳ mới nói:

- Đúng rồi, vừa mới nãy là định gọt táo cho anh, nhưng anh lại không cho em động dao, đành phải để anh tự mình gọt thôi.

Giang Tả nói:

- Vậy em có thể trực tiếp cho anh là được, không cần phải cắn một ngụm.

Tô Kỳ nói:

- Em ghen, không được sao?

Giang Tả không thể hiểu nổi, Tô Kỳ ghen cái gì?

Thế nhưng hắn cũng không muốn nhiều lời đáp lại, đây là đang vô cớ gây rối.

Hoàn toàn có thể không để ý tới.

...

Bởi vì Bối Tây bác bỏ yêu cầu của Tây Kiệt, cho nên tâm trạng cậu không được tốt lắm.

Tuy rằng cảm giác rất khoa trương, nhưng cậu vẫn cảm thấy Giang Tả chính là thiên tài, so với Bối Tây còn ra dáng một thiên tài ma pháp sư hơn.

Cứ như vậy mà bỏ lỡ thì thật quá đáng tiếc.

Đáng tiếc hắn đã kết hôn, bằng không dù có phải căng da đầu thì cũng muốn kéo hắn về đây. Cùng lắm thì đồng ý giúp hắn theo đuổi Bối Tây cho tới khi thành công mới thôi.

Ngoại trừ chuyện này, cũng không tìm được điều kiện nào tốt hơn.

Nghĩ đến đây, Tây Kiệt liền không khỏi thở dài:

- Haizz, đáng tiếc.

- Cậu nói đáng tiếc cái gì?

Á Hi đột nhiên hỏi hắn.

Tây Kiệt nhìn nhìn Á Hi Hi, sau đó lắc đầu:

- Không có gì.

Cậu chỉ là cảm thấy, loại thiên tài như Bối Tây còn không ủng hộ nổi Giang Tả, những người khác càng không thể thừa nhận.

Khác phái khó có thể giao lưu được.

Dĩ nhiên Á Hi cũng không thèm để ý, cô còn muốn học cách tô màu.

Nhưng mà trước hết, cô nhắc nhở Tây Kiệt:

- Trời tối đừng ra ngoài, Thánh Địa không phải nơi của chúng ta, khó nói trước được có nguy hiểm trong bóng đêm hay không.

Tây Kiệt nhăn mày lại, nói cứ như cậu là trẻ lên ba không bằng.

Ma pháp sư mà phải còn lo sợ trời tối à?

Ở trong mắt bọn họ trời tối cùng hừng đông có cái gì khác nhau đâu.

Sau đó Tây Kiệt cũng không thèm để ý, cậu không muốn nghe, cũng sẽ không phản bác.

Dẫu sao cậu cũng không đánh lại Á Hi Hi.

Cậu định vắt óc suy nghĩ cả đêm, sau đó ngày mai tiếp tục đi gặp Giang Tả, cậu muốn hết sức thuyết phục đối phương.

...

Lúc này, Kiếm Thập Tam cũng rời khỏi cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ, phần việc của hắn đã xong, những gì còn lại chính là việc của ông chủ bán đậu hũ.

Vốn dĩ hắn muốn đến thẳng chỗ của Nguyệt Tịch, nhưng nghĩ lại thì sắc trời cũng đã tối, chỉ có thể chờ đến ngày mai.

Tuy rằng bọn họ đều không cần ngủ, nhưng buổi tối không nên quấy rầy người ta là lẽ đương nhiên.

Buổi tối không có việc gì làm, Kiếm Thập Tam liền nhịn không được lấy ra truyền thừa thủy tinh.

Hắn suy nghĩ có nên thử nghiên cứu một chút hay không.

Giang Tả đã không cần cái truyền thừa này, trên lý thuyết thì nghiên cứu ra vấn đề cũng không có gì trở ngại.

Sau khi do dự một chút, hắn lại cất truyền thừa thủy tinh vào một lần nữa.

Hỏng thì sẽ rất khó giải thích với sư muội hắn.

Tuy rằng xác suất hỏng rất thấp.

Mà sau khi Kiếm Thập Tam thu hồi truyền thừa lại, truyền thừa thủy tinh lại lẽ sáng lên một chút.

Lúc sau không còn động tĩnh nào.

Sau đó Kiếm Thập Tam tính đi nhìn Nguyệt Tịch một chút, rồi mới trở về tu luyện.

Chẳng qua có thể vừa nhìn một cái liền nhìn cả đêm hay không, chuyện này liền khó nói.

Bởi vì khi Kiếm Thập Tam sực tỉnh lại, có khi lúc ấy trời đã sáng.

Kỳ thật rất nhiều lúc Nguyệt Tịch cũng thực buồn rầu, trời tối, cô cũng muốn trở về ngủ nhưng vẫn tiếp tục ngồi ở kia.

Sau đó chờ đến khi cô suy nghĩ xong xuôi, lúc hoàn hồn thì trời cũng đã sáng.

Đương nhiên, lần này Kiếm Thập Tam cũng không đến chỗ Nguyệt Tịch, bởi vì thời điểm hắn đang định đi qua, thì Ngân Giáp đột nhiên xuất hiện.

Đối với chuyện Ngân Giáp đột nhiên xuất hiện, Kiếm Thập Tam cũng không phải thực kinh ngạc, việc có người nhằm vào Thánh Địa đã nói cho những người đó.

Không có phản ứng mới là không bình thường.

Ngân Giáp cũng không rảnh đâu mà nói những chuyện dư thừa nên nói thẳng:

- Chúng tôi đã cảm giác được, ở gần Thánh Địa có mười mấy luồng lực lượng không yếu.

Kiếm Thập Tam nhíu mày:

- Đã nhiều như vậy rồi sao?