Chương 1620: Vô Đề
Hắn vốn tưởng rằng ngay từ đầu hẳn là không được bao nhiêu người tới, không nghĩ đến gần đây tới thêm mười mấy người, việc này thật đúng là vượt qua dự đoán của hắn.
Cái gọi là không yếu không nhất định phải đều là Cửu giai, vì cũng rất có khả năng là Bát giai.
Nhưng cho dù là Bát giai thì cũng đã tạo thành gánh nặng không nhỏ đối với Thánh Địa.
Bên ngoài, Thánh Địa chỉ có một vị Bát giai Vấn đạo.
Thất giai Nhập đạo cũng chỉ có một vị.
- Các người không tiện ra tay?
Kiếm Thập Tam hỏi.
Ngân Giáp lắc đầu:
- Có thể ra tay, dù sao cũng là uy hiếp đến Thánh Địa, nhưng là không dễ dàng ra tay như vậy, cậu biết rồi đấy, những người đó còn đang âm thầm lẩn tránh.
Không chờ Kiếm Thập Tam nói gì, Ngân Giáp lại nói:
- Hy vọng cậu đừng hiểu lầm, trong chúng tôi xuất hiện một quẻ tượng, nếu chúng tôi động thủ sớm hơn những người kia, rất có thể Thánh Địa sẽ phải chịu đả kích mang tính hủy diệt.
Cậu cũng tự rõ, Thiên Bi Thần Chiến sắp xảy ra, những người đó sẽ điên cuồng hủy diệt Thánh Địa. Thánh Địa không còn, bọn họ càng không kiêng nể gì cả.
Đối với chuyện Thiên Bi Thần Chiến, Ngân Giáp biết.
Nhưng hắn không thể nào hiểu rõ được.
Khi vừa mới biết được tin tức này, hắn thậm chí còn hơi ngỡ ngàng.
Thiên Bi Thần Chiến thế mà lại tới, hơn nữa còn tới nhanh như vậy.
Hy vọng trong mắt của bọn họ rõ ràng cũng không lớn lên được một chút nào.
Chẳng lẽ lại phải chậm một bước sao?
Tuy rằng rất khó để tiếp nhận chuyện này, nhưng là sự thật đã bày ra trước mắt, chỉ đành chấp nhận.
Cũng may Kiếm Thập Tam cũng không đến nỗi tuyệt vọng.
Chỉ cần làm cho hắn trưởng thành, có lẽ sẽ thật sự có hy vọng.
Nhưng thời gian mới là vấn đề nan giải.
Đối với Ngân Giáp mà nói, Kiếm Thập Tam hoàn toàn có thể hiểu rõ.
Những người đó muốn phản công, muốn được ăn cả ngã về không.
Một khi Thánh Địa lộ ra nhược điểm, bọn họ liền sẽ chen chúc tới.
Biện pháp duy nhất chính là để họ kiềm chế lẫn nhau.
Cũng tương đương việc Thánh Địa không có biện pháp vận dụng đám người Ngân Giáp, đây cũng là điểm trí mạng.
Nhưng mà Kiếm Thập Tam cũng không sợ hãi gì, chỉ cần hắn còn ở Thánh Địa thì không ai có thể muốn làm gì thì làm.
Chỉ cần sư muội hắn còn bình yên ở Thánh Địa, kiếm của hắn dám chĩa vào tất cả các cường giả.
- Tôi hiểu rồi, các người không cần động thủ. Trừ phi bọn họ chờ không được nữa.
Kiếm Thập Tam bình tĩnh nói
Hắn cũng không bực bội, lại càng không suy nghĩ rằng đám người Ngân Giáp thấy chết mà không cứu.
Hắn cũng có thể cảm giác được, ác ý đến từ trong bóng tối.
Bọn họ mới là rắn độc chân chính.
Ngân Giáp nhẹ nhàng thở ra, Kiếm Thập Tam có thể hiểu được thì tốt rồi, không biết vì cái gì, bọn họ càng ngày càng chú ý đến ý tưởng của Kiếm Thập Tam.
Rõ ràng đối phương còn chưa trưởng thành đến mức có thể nghiền áp được bọn họ, thế nhưng tất cả những năng lực mà hắn biểu hiện ra bên ngoài đã làm cho bọn họ không dám tùy ý đối đãi.
Bát giai xuất Đạo Hồn, trảm Thiên Phạt, thương mà bất tử.
Loại người này, quả thực làm lòng người không khỏi kính sợ.
Sau đó Ngân Giáp lại nói:
- Nếu cần thiết, cậu có thể thử đi tìm giúp đỡ, có thể sẽ giảm bớt không ít áp lực cho cậu đấy.
Kiếm Thập Tam gật đầu, thật ra không phải hắn không nghĩ đến chuyện này, nhưng hắn phải đi tìm ai đây?
Những môn phái khác chắc chắn là không thích hợp.
Nghĩ nghĩ một lúc, hắn nhớ ra cha mẹ Tiểu Huyền Vũ còn ở Thánh Địa.
Nhưng mà bọn họ đều bận, nếu không có việc gì quan trọng thì Kiếm Thập Tam cũng không muốn làm phiền đến bọn họ.
Nhỡ đâu để lưu ấn tượng không tốt thì cũng không ổn chút nào.
Rốt cuộc bọn họ cũng là cha mẹ của sư muội hắn.
Kiếm Thập Tam âm thầm suy nghĩ một chút, xem ra ngày mai lại đến tìm Giang tiểu hữu lần nữa rồi.
...
Ở chỗ Nguyệt Tịch.
Vốn dĩ Tiểu Huyền Vũ đang ngủ, đúng, khi nó tu luyện thì sẽ ngủ, nhưng lần này đột nhiên tâm huyết lại dâng trào, trực tiếp tỉnh lại từ trong cơn ngủ mơ.
Sau đó mê mang nhìn bốn phía:
- Sao lại có cảm giác như có người đang gọi mình vậy nhỉ?
Sau đó nó lại nhìn nhìn, phát hiện chung quanh cũng không có ai.
Nơi này còn có trận pháp, sẽ càng không có âm thanh nào khác truyền vào được.
Tiểu Huyền Vũ lắc đầu, cũng không suy nghĩ nhiều lắm, khẳng định là ảo giác.
Sau đó nó nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Chỉ là vừa mới nhắm lại đột nhiên liền mở mắt ra, hồ nghi nói:
- Ai gọi ta vậy? Không ra đây thì ta ngủ.
Đợi một lúc Tiểu Huyền Vũ cũng không thấy có người nào ra tới, lại càng không nghe thấy tiếng người nào nói chuyện cả, thế là nó nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Chỉ là vừa nhắm lại mở ra ngay:
- Ai đó?