Chương 1621: Vô Đề
Tiểu Huyền Vũ cảm thấy chắc chắn lại là trưởng bối nhà nó, còn không phải là đã bỏ nhà đi hay sao, còn không phải do bị bọn họ chèn ép sao.
Sau đó Tiểu Huyền Vũ không ngủ được, trực tiếp tu luyện, lúc này nó cũng không nghe bất kì thanh âm gì nữa.
Chuyện này lại càng chứng thực đây là trò đùa dai của trưởng bối.
Quả nhiên, bọn họ quá ấu trĩ.
Nhanh, nó phải lập tức càng tiến nhanh thêm một bước, sẽ dọa cho bọn họ nhảy dựng.
Nó lợi hại như vậy, nhất định có thể bảo vệ tốt cho lão Thất.
Đến lúc đó cũng không cần rời nhà đi ra ngoài.
Mà ở trong ao cách đó không xa, cá voi đã trở về đang không ngừng run rẩy.
Dường như nó vừa mới cảm nhận được sự tồn tại vô cùng đáng sợ nào đó.
Nó cũng không biết vì sao bản thân lại có thể cảm giác được, nhưng thứ này tuyệt đối là một loại ác mộng.
Sau khi đi theo Tiểu Huyền Vũ, nó phát hiện gặp được rất nhiều tồn ttajiddasng sợ muốn chết.
Cuộc sống của cá cũng quá khó khăn.
...
Ngoài biển, không biết là ở nơi nào, có một chỗ vô tận núi non, vì chỗ núi non này không người, không bị những người tu luyện chú ý.
Nhưng nó chính là tồn tại.
Mà ở dưới núi này, hoặc có thể nói là dưới biển sâu, nơi này không có sinh mệnh tồn tại, trừ bóng tối ra thì cũng chính là bóng tối.
Ánh mặt trời không thể chiếu rọi vào.
Đột nhiên nơi này lại có hai ngọn đèn sáng.
Nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện hai ngọn đèn này là một đôi mắt, không thể biết được là đôi mắt của ai.
Ngay sau đó một thanh âm truyền tới:
- Không thể giao lưu, cơ hội sẽ mất.
Một lúc lâu sau, cũng tại nơi này, thanh âm lại vang lên một lần nữa, trong thanh âm mang theo một tia do dự:
- Phải cưỡng chế giao lưu sao?
Tiếng nói vừa dứt, thanh âm liền biến mất, đôi mắt cũng nhắm lại theo.
Đối với tồn tại này, không người nào biết nó đang nghĩ như thế nào.
Nhưng trước mắt có thể thấy được, hắn không làm gì cả..
...
Phía trên Tiên Sơn, Trí Tuệ lão nhân ngồi ở giữa đình.
Lúc này Hoa Hinh cũng đứng ở phía sau Trí Tuệ lão nhân.
Trí Tuệ lão nhân nhìn vào không trung, cuối cùng lắc đầu nói:
- Rất có thể thiên hạ sắp có đại loạn.
Hoa Hinh nghe xong rất khó hiểu:
- Vì sao tiền bối lại nói như vậy? Trọng bảo xuất thế hay là hung tinh giáng thế?
Trí Tuệ lão nhân cũng không ra vẻ thần bí nữa, nói thẳng:
- Bởi vì thần chiến thời kì viễn cổ sắp xảy ra lại rồi.
Nghe được Trí Tuệ lão nhân nói thế, Hoa Hinh cũng rất sửng sốt, nhưng không lâu sau cô liền nghĩ tới sư phụ vừa mới trở về.
Phải biết rằng, khi đó vẫn là có người đến đây hỗ trợ, nếu không Tiên Sơn chắc cũng đã bị huỷ diệt.
Cho nên cái loại tai nạn này lại tới nữa?
Cô biết lần trước là có sức người cản sóng lớn, nhưng lần này ... liệu còn có người giúp sao?
Hoa Hinh có chút lo lắng nói:
- Tiền bối, ông, ông nói thật chứ?
Trí Tuệ lão nhân nhìn vào biển sâu, không khỏi cười nói:
- Tồn tại cổ xưa đã tìm được cơ hội rồi, nếm thử thức tỉnh. Người ngoại lai thời kỳ viễn cổ lại có được gợi ý nên sẽ bắt đầu phản công. Một số ít người biết tin tức sẽ thử tham dự. Chỉ có đám người Tu luyện của Nhân tộc tự cho là cường đại đó bị biến thành con tốt thí mạng, quả thật ngu muội không chịu nổi, vô tri mà lại tham lam.
Hoa Hinh khó hiểu:
- Có nghĩa là có người đã biết rồi? Vậy vì sao lại không công cáo thiên hạ? Vì sao lại làm cho những cường giả đó bị biến thành tốt thí mạng?
Trí Tuệ lão nhân nhìn Hoa Hinh nói:
- Nếu một người có một thứ đồ vật có thể giải cứu sư phụ cô, hắn nói cho cô biết, sau đó không lâu sẽ thiên hạ sẽ loạn Nhân tộc sẽ vong, hắn cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức, bảo cô trở về, thì cô cũng trở về sao?
Hoa Hinh nghĩ nghĩ, cẩn thận trả lời:
- Hắn tám chín phần mười là đang nói dối, trừ phi hắn đem ra đầy đủ chứng cứ.
Trí Tuệ lão nhân cũng chỉ cười cười, không nói gì.
Giới Tu luyện là nơi nào?
Tùy tiện nói một lời sao có thể làm người khác tin tưởng được.
Đã ôm mục đích mà đến thì sao có thể dễ dàng tin vào lời nói của đối phương chứ.
Hoa Hinh vẫn khó hiểu, lại hỏi:
- Vậy hắn có thể tiếp tục nghỉ ngơi dưỡng sức, thứ đồ vật kia hắn lại không dùng đến, có thể giao ra đây.
Trí Tuệ lão nhân cười thành tiếng:
- Hắn cũng chưa nói cái gì, tùy tiện ném ra một thứ đồ vật cô không thể sử dụng được, cô tin sao?
Hoa Hinh không còn lời nào để nói.