Chương 1622: Vô Đề
Trên lý luận, những đồ vật lấy được quá dễ dàng thì đều không phải thứ gì tốt.
Nhất là đồ vật rất quan trọng với chính mình, bắt buộc phải lấy bằng được thì căn bản là khó mà tin được.
Ví dụ như cô muốn có một thứ vô cùng lợi hại, đã chuẩn bị tốt tâm lí rằng sẽ bị trọng thương, thậm chí có đi mà không có về, nhưng mà cuối cùng người ta lại trực tiếp ném cho cô.
Ai cũng sẽ hoài nghi đó là thật hay giả.
Không đánh một trận, không chịu bất kì vết thương nào, căn bản sẽ không có cảm giác chân thật.
Hoa Hinh cũng biết.
Đặc biệt là mấy ngày hôm trước sư phụ cô đột nhiên đã trở lại, nói một câu thoát ly nguy hiểm.
Một chút chuẩn bị cũng không có, chính là một chút tiếng gió cũng không có.
Cái này làm cho Hoa Hinh hoài nghi, phải chăng sư phụ nhà mình đã bị người nào đó giả trang hay không, hay là mang ý xấu đối với Tiên Sơn hay không.
Suy nghĩ một chút, Hoa Hinh cũng không suy nghĩ nhiều thêm nữa, sau đó hỏi tiếp:
- Tiền bối, thiên hạ đại loạn chúng ta có phải tham gia vào hay không? Ngài đã nói, lần trước là có cường giả siêu cấp dẫn dắt Nhân tộc đánh thắng trận chiến kia, lần này còn có người làm thế sao?
Trí Tuệ lão nhân nhìn về phía Hoa Hinh, nói:
- Tồn tại cổ xưa đã thật sự sống lại, nếu hắn có thể sống lại, có lẽ sẽ có.
Hoa Hinh kích động nói:
- Hắn là ai?
Trí Tuệ lão nhân không có trả lời, chỉ là nhìn vào sâu trong đáy nước.
Hồi lâu sau, Trí Tuệ lão nhân lại nói:
- Nhưng mà hy vọng thật sự lại không ở trên người hắn.
Hoa Hinh sửng sốt, không rõ Trí Tuệ lão nhân muốn nói cái gì.
- Tôi vừa mới nói, có thể thiên hạ sẽ xảy ra đại loạn, chỉ là có thể thôi.
Trí Tuệ lão nhân giải thích.
Hoa Hinh càng thêm khó hiểu, sau đó nói:
- Nghĩa là sẽ không phát sinh đại chiến?
Trí Tuệ lão nhân khẳng định:
- Có, nhất định sẽ có, đây là chuyện tuyệt đối không thể tránh khỏi.
Hoa Hinh hoàn toàn hoang mang, vậy rốt cuộc là có ý gì?
Vì sao lại cứ thích đánh đố như vậy, cô đoán không được.
Nhưng lần này Trí Tuệ lão nhân không định nói ra, chỉ nhìn về phương xa, trong mắt mang theo một tia kính sợ.
Hắn tin tưởng, chỉ cần người kia nhúng tay vào, tất cả mọi chuyện đều trở nên khó có thể lý giải, thậm chí còn không thể tưởng tượng được.
Đối phương có thể làm được.
Trong thiên hạ, người kia là tồn tại duy nhất khiến hắn thật sự sợ hãi.
...
Ngày hôm sau khi Giang Tả tỉnh lại, hắn nhìn thấy Tô Kỳ đang ghé vào trên người mình vẽ vòng vòng.
Giang Tả nói:
- Em đang làm gì thế?
Tô Kỳ nói:
- Chán quá.
Giang Tả:
- Em muốn làm cái gì?
Tô Kỳ nghĩ nghĩ nói:
- Hôm nay chúng ta làm điểm tâm ăn nha?
Giang Tả tự hỏi một chút, đó là một quá trình phức tạp, hơn nữa còn phải tiếp xúc nhiều với bột mì gì đó, rất dễ làm cho cả hai cùng bị phủ bột trắng toát.
Nơi này cũng không phải nhà của bọn họ, căn nhà cũng rất có thể bị phá hủy.
Đúng vậy, bởi vì nơi này không phải nhà của bọn họ, cho nên không thể xuất hiện đánh giá hai bên, phòng này rất dễ xảy ra chuyện.
Ví dụ như rất nhiều đồ vật trong phòng sẽ bị nát vụn.
Vốn dĩ Tô Kỳ còn muốn mang Giang Tả đến nhà trúc bên kia, nhưng khi tưởng tượng đến vấn đề của chính mình, thì cô cũng không dám.
Rốt cuộc nơi đó mới thuộc về cô.
Đương nhiên, muốn đến cũng không thành vấn đề, phá hỏng đồ vô dụng cũng không sao.
- Quá nguy hiểm, chờ khi nào ổn thì lại nói.
Su khi suy nghĩ xong, Giang Tả trả lời.
Tô Kỳ dẩu miệng, sau đó lại nghĩ tới cái gì, nói:
- Nếu không thì chúng ta mua lại nơi này đi.
Giang Tả tò mò nhìn Tô Kỳ nói:
- Em có nhiều tiền như vậy à?
Tô Kỳ sửng sốt một chút, sau đó rất là uể oải.
Tiếp theo cô lại nghĩ tới cái gì đó:
- Nếu không đem nhà trúc chuyển cho anh đi, như vậy thì thừa kế được rồi.
Dù sao của cô cũng là của Giang Tả, mà của Giang Tả cũng chính là của cô, cô lại không thấy thiệt thòi, lại còn có thể an tâm đợi, thực hoàn mỹ.
Giang Tả mặt không cảm xúc nói:
- Nhà trúc của bọn em không có chuyển nhượng được đúng không?
Tô Kỳ:
"..."...
Tô Kỳ trực tiếp ghé vào trên người Giang Tả nói:
- Ngủ ngủ, ngủ thêm hai ba ngày thì tốt rồi.
Giang Tả không ý kiến, chờ một lát lại bế Tô Kỳ đến sô pha, cho cô dựa vào mình ngủ, sau đó hắn xem TV.
Thực hoàn mỹ.
Chỉ là kế hoạch đều sắp xếp tốt, nhưng đến lúc thực hiện lại không được.
Dì nhỏ gọi điện thoại đến.
Là Tô Kỳ nghe máy:
- Sư phụ, có chuyện gì vậy?
Nguyệt Tịch nói:
- Thời gian đã đến, hôm nay để tiểu Giang lên đi.
Tô Kỳ a một tiếng nói:
- Qua ngay đây.
Nhanh chóng tắt máy, Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói:
- Phải đi làm nổi bật, vui không?
Giang Tả lắc đầu.
Tô Kỳ cắn lên môi dưới Giang Tả, sau đó nói:
- Nhớ rõ, đừng vì làm nổi bật mà miễn cưỡng chính mình.
Em là vợ anh, anh là chồng em, đừng lo sợ mất mặt, bảo vệ tốt chính mình mới là quan trọng nhất. Hiểu không?