Chương 1629: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1629: Vô Đề

Vào lúc mà Giang Tả tấn công bao phủ Bối Tây, rất nhiều ma pháp sư đều kinh ngạc.

Tây Kiệt lo lắng không thôi, định lao ra lại bị một tiền bối ngăn cản.

Tây Kiệt sốt ruột nói.

- Viện trưởng, Bối Tây sẽ xảy ra chuyện.

Pháp sư sân ma nói:

- Ta biết, nhưng con bé cần phải nhận, từ nhỏ đến lớn Bối Tây chưa bao giờ chịu đả kích nên thất bại cũng không phải chuyện xấu. Có gan đối mặt thất bại mới là điều cần thiết.

Thấy Tây Kiệt vẫn lo lắng, viện trưởng lại nói:

- Yên tâm, chỉ là bị thương thôi.

Tây Kiệt nhẹ nhàng thở ra, bị thương thì không có gì đáng ngại, chỉ mong không bị gục ngã thôi. Tuy thế nhưng màn tấn công có vẻ đáng sợ, thật sự không sao chứ?

Lúc này Giang Tả cũng nhìn về chỗ Bối Tây, hắn phát hiện cô ta cũng được đấy, tạo ra phòng ngự ngay lúc nguy cơ, dù không hoàn thiện lắm nhưng đã giảm được không ít thương tổn. Hiện tại cùng lắm là bị thương nặng chứ không nguy hiểm. Nhưng thắng bại đã định, không phải nói nhiều.

Lúc sau năng lượng ma pháp tan dần, tuyết sớm tan còn Bối Tây quỳ một gối trên mặt đất, hoặc phải nói là cô cầm ma pháp trượng, gian nan quỳ một gối xuống.

- Khụ khụ.

Bối Tây ôm ngực ho khan không ngừng, máu tươi ồ ạt chảy ra ra. Cô ngẩng đầu nhìn Giang Tả lạnh nhạt, nói:

- Tôi thua.

Nghe Bối Tây nhận thua, Giang Tả định quay về. Luận bàn đã kết thúc, hắn ở lại làm gì? Cho người ta xem sao?

- Chờ một chút.

Đang định xoay người, bên ma pháp đoàn đột nhiên có người kêu lên.

Là Tây Kiệt.

Giang Tả biết thằng nhóc dong dài này là em của Bối Tây, hắn nghĩ ngay đến việc cậu ta định dở trò. Hắn chẳng quan tâm lắm, cùng lắm thì đánh bay là được.

Nhưng Tây Kiệt không định gây khó dễ, mà dùng giọng điệu thỉnh giáo nói:

- Xin ngừng bước, vừa nãy là sức mạnh của Nguyên tố sử ư?

Nghe thấy câu hỏi này, không chỉ có Tây Kiệt mà tất cả ma pháp sư đều nhìn về phía Giang Tả. Họ rất muốn biết rốt cuộc vừa nãy có phải là sức mạnh của Nguyên tố sử hay không. Sức mạnh đó hoàn toàn khác biệt, như mở ra một phương hướng độc đáo, đặc biệt, khó có thể lý giải.

Giang Tả nhìn Tây Kiệt, nói:

- Xem như là vậy.

Nghe hắn xác nhận, tất cả hít sâu một hơi.

Đây là Nguyên tố sử?

Đáng sợ kinh, ngay cả Bối Tây còn không tin nổi. Nguyên tố sử khác với ma pháp sư, nhìn có vẻ giống nhau kỳ thật khác biệt như trời với đất. Một cánh cửa mới được mở ra.

Mà Tây Kiệt tắc bật thốt:

- Có thể dạy tôi được không?

Cậu biết mình đường đột, lập tức nói:

- Ý tôi là có thể chỉ đạo một chút được không? Tôi có thể bái sư và có thể trả tiền.

Mọi người sửng sốt, cậu ta đúng thật là... dũng cảm, bình thường thứ này đâu truyền ra ngoài đâu.

Giang Tả không nghĩ nhiều, chỉ là hỏi:

- Chừng nào cậu đi?

- Hả?

Tây Kiệt không hiểu lắm:

- Chắc là lúc nào cũng được, tôi không có chuyện gì mà.

Nghe vậy Giang Tả vươn tay, một quyển sách ma pháp xuất hiện.

Nó chính là quyển của ma pháp sư mạnh nhất Lễ Nhạc, có thể nói là bí tịch truyền thừa của hắn.

Giang Tả không quen ai tu luyện ma pháp, tuy Lộ Chân đã nắm rất vững lý luận ma pháp nhưng hắn cũng không có ý định tu luyện, hình như mẹ hắn bảo hắn đi tu luyện, lý luận ma pháp cũng chỉ học cho biết mà thôi.

Nên Giang Tả không tính đưa sách cho Lộ Chân xem. Rốt cuộc quyển sách này là của ma pháp sư mạnh nhất, cơ bản không có truyền nhân. Lộ Chân vốn thích hợp nhưng lại không tu ma pháp. Giang Tả chỉ có thể đưa cho người khác xem vào lúc thích hợp

Hắn không được coi là truyền nhân vì con đường ma pháp của Giang Tả là do chính hắn tạo dựng.

Nghe Tây Kiệt muốn học, hắn nghĩ đây là một cơ hội tốt, ít ra có được một người kế thừa, còn vấn đề thiên phú thì hắn chẳng bao giờ quan tâm, chỉ cần thích hợp là được.

Giang Tả ném sách qua, nói:

- Trước khi đi thì trả lại, không tìm thấy tôi thì để ở cửa hàng đậu hủ.

Rồi hắn xoay người rời đi, không hề lo lắng có người mang sách chạy trốn. Trộm đồ vật của hắn dễ gặp xui xẻo lắm.

Tây Kiệt ngây người, trời giáng bí tịch trong truyền thuyết? Trong truyện tranh có tình tiết kiểu này, nam chính đang đi trên đường, đột nhiên một quyển bí tịch tuyệt đỉnh rơi từ trên trời xuống. Cậu ta đang kinh ngạc.

Á lấy lại tinh thần, đứng bên cạnh nói:

- Mở ra xem viết cái gì.

Sau đó Tây Kiệt mở ra bí tịch, rồi đen mặt, cái gì đây?

Tô Kỳ chạy ra đón Giang Tả, đột nhiên nghĩ tới điều gì mới hô với Tây Kiệt:

- Đúng rồi, sách dùng văn tự viễn cổ, nếu muốn đọc thì phải đi học chữ trước.

Rồi cô ngạc nhiên nhìn Giang Tả.

Cô không có ý kiến gì về việc hắn cho mượn sách, chỉ là không ngờ ông xã nhà mình còn giỏi hơn mình nghĩ, giỏi đến mức khoa trương. Từ xưa đến nay chưa thấy ma pháp sư khoa trương như vậy, người tu luyện cũng không đến mức vậy đâu ha? Chưa bao giờ ra tay, chỉ đi năm bước, uy thế đã khủng bố.

Lúc này đám Thanh Liên cũng kinh ngạc không thôi. Diệu ngôn giờ mới biết mình bị chôn là khách sáo lắm, lần sau cho tiền cũng không xem ma pháp nữa. Đáng sợ quá, chẳng may lúc chôn lại bị thêm đóng băng vạn dặm thì toang toác.

Thanh Liên nói:

- Giang đại ca đi năm bước đã lợi hại như vậy nếu ra tay chắc phải khủng lắm nhỉ?

Tô Kỳ cũng tò mò nhìn Giang Tả, cô rất muốn biết cực hạn của ông xã đến đâu.

Giang Tả lắc đầu:

- Tôi đã dùng hết năng lượng ma pháp sư rồi, phải lâu nữa mới có lại. Tôi không giống các ma pháp sư khác, vừa nãy đã dùng hết, có uy thế lớn cũng chả lớn hơn được đâu.

Đúng là với hắn thì chả lớn gì, cùng lắm chỉ giết được Bối Tây kia mà thôi. Khác với tu luyện thực lực, lúc hắn phóng thích hoàn toàn là có thể lay động người Thất giai chứ chưa nói tới một người mới Lục giai, có tới cả tá hắn cũng không cần ra tay.