Chương 1630: Vô Đề
Tiểu Tiểu tránh phía sau Thanh Liên nói:
- Nếu thiên phú tu luyện cao như vậy thì sẽ thế nào? Có thể lợi hại hơn hay không?
Tiểu Tiểu rất sợ Giang Tả, hắn ta nhìn rất hung dữ nhưng cô bé cũng rất tò mò.
Tuyết Ngọc ở một bên nói:
- Chắc là không thể, thiên phú của sư tỷ và Thánh nữ sư tỷ đều là tuyệt đỉnh mà lúc Ngũ giai cũng không dám khiêu chiến trực tiếp Lục giai đâu chứ?
Giang Tả không mặn mà với câu chuyện trên, mà Tô Kỳ cũng đang suy nghĩ. Hắn hiếu kỳ nói:
- Em đang nghĩ gì vậy?
Tô Kỳ hiếu kỳ nói:
- Vừa nãy có ma pháp sư nói, Nguyên tố sùng bái anh, giống như anh là tín ngưỡng vậy, có phải thật không?
Những ma pháp sư đều qua xem Bối Tây, bị thương nặng.
Giang Tả lắc đầu nói:
- Không biết, nhưng nghe lời là thật.
- Bằng cách nào?
Người hỏi là Nguyệt Tịch, những người khác cũng rất tò mò, rốt cuộc là làm bằng cách nào.
Giang Tả bình tĩnh nói:
- Đánh một trận là được.
"..."
Đáp án không thể phản bác, nhưng đánh một trận là được?
Hơn nữa rất nhiều người khi đối diện với Nguyên tố, đều bị Nguyên tố đánh, đúng không?
Đây cũng là thiên phú sao?
Lúc sau không ai hỏi nữa, chỉ còn mình Tô Kỳ để ý. Cô vẫn cảm thấy cuồng tín đồ quá nguy hiểm, về sau không thể tùy tiện dùng ma pháp.
Giang Tả chỉ biết gật đầu, hắn dùng ít mà.
Tây Kiệt bên kia còn đang suy nghĩ học chữ viễn cổ thế nào đột nhiên nhớ ra, cậu lập tức đi tới bên Giang Tả.
Nguyệt Tịch hỏi:
- Có việc?
- Tiền bối, tôi tới nói cho mọi người một chuyện, không phải các anh đang rất tò mò rằng từ đâu chúng tôi lại biết nơi này có Nguyên tố sử sao?
Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam nhíu mày, bọn họ có phán đoán bước đầu, dạo này bọn chúng đã làm không ít chuyện nhằm vào Thánh Địa.
Nguyệt Tịch nhìn Tây Kiệt nói:
- Làm sao các cậu biết được?
- Là cái này.
Nói rồi Tây Kiệt lấy ra một cục đá nhỏ như móng tay cái, nó có một loại linh tính:
- Cục đá này nói cho chúng tôi, nó có thể nói, hoặc phải nói rằng bên trong có một người. Chúng tôi cũng không biết nó là gì nhưng đã bị các viện trưởng phong ấn. Để không bị người khác chú ý thì vẫn do người yếu nhất là tôi giữ.
Giang Tả và Kiếm Thập Tam đều nhìn về phía tảng đá. Chỉ trong nháy mắt hắn thấy cục đá "sống" lại. Kiếm Thập Tam vung tay lên, cục đá bay ra ngoài. Anh không rút kiếm bởi vì nó không có lực lượng, có thể chỉ là một loại môi giới.
Tất cả mọi người kinh ngạc, Tô Kỳ kéo Giang Tả ra sau. Hắn bất đắc dĩ, hình như mình mạnh hơn mà nhỉ? Nhưng trên lý thuyết thì hiện tại hắn không sử dụng được ma pháp, xác thật không bằng Tô Kỳ.
Nhóm Tô Kỳ Thanh Liên lại được Nguyệt Tịch và Thanh Việt che ở phía sau. Ngay cả Kiếm Thập Tam còn chủ động ra tay thì chắc chắn vấn đề không nhỏ. Ít nhất thì các cô không cảm giác được bất cứ vấn đề gì về cục đá kia cả.
Những ma pháp sư khác cũng vậy, chứng tỏ vấn đề vô cùng nghiêm trọng, nó liên quan tới thế lực mạnh hơn.
Kiếm Thập Tam chỉ đứng nhìn cục đá, Giang Tả cũng thế. Bọn họ đang chờ cục đá nói chuyện. Nó có thể nói hoặc dẫn lời nói tới đây.
Tây Kiệt cũng trốn đi, cậu biết tình hình không ổn, thậm chí các ma pháp sư đều nhìn qua.
Cục đá lơ lửng trên không trung, ánh sáng xuất hiện tạo ra hình dáng của một người không rõ mặt. Hắn mặc áo choàng màu trắng, nhìn chăm chú vào Giang Tả, rồi quay sang Kiếm Thập Tam.
Rất nhiều người trở nên lo lắng, đó không phải hình chiếu bình thường mà có mang theo sức mạnh, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì cơ chứ.
Hắn nhìn Kiếm Thập Tam nói:
- Thánh Địa Kiếm Thập Tam?
Kiếm Thập Tam đi tới cạnh Nguyệt Tịch nhìn hình chiếu nói:
- Anh là ai?
Hình chiếu nói:
- Tôi là ai không quan trọng, tôi chỉ giúp người ta truyền lời thôi. Anh không cần lo lắng, anh thừa biết tôi không vào được Thánh Địa, dù có mạnh cũng không gây ảnh hưởng gì lớn.
Hình chiếu tạm dừng nói:
- Người ở Thâm uyên bảo tôi nhắn lại với anh và nhân loại không quen biết kia rằng ngày Thâm uyên buông xuống cũng là lúc các anh làm nô lệ.
Đám Nguyệt Tịch chưa kịp phẫn nộ, hình chiếu lại mở miệng:
- Có phải quá kiêu ngạo không? Tôi cũng nghĩ vậy nhưng Thâm uyên không phải vạn năng, tôi biết họ, chỉ cần anh muốn thì chúng tôi có thể che chở anh, nhưng ngày Thâm uyên buông xuống lại không thể nề hà. Anh cần phải trả giá, chỉ cần rời khỏi Thánh Địa, chúng tôi cũng không cần anh ra tay làm gì.
Lúc này hình chiếu lại nhìn Nguyệt Tịch nói:
- Đương nhiên, người đi theo anh cũng được chúng tôi che chở.
Kiếm Thập Tam lạnh lùng nói:
- Nói xong chưa?
Hình chiếu không để ý giọng điệu đó mà tiếp tục nói:
- Anh biết mà, thần chiến tướng đến, tọa độ đã xuất hiện, thời gian không nhiều. Anh cũng không cần phải đưa ra lựa chọn ngay, trước khi thần chiến đến là được...
Lúc này kiếm Kiếm Thập Tam sáng lên, lời nói chợt tắt, hình chiếu biến mất, cục đá vỡ thành tro.
Nguyệt Tịch không để ý hình chiếu, quay đầu nhìn về phía Kiếm Thập Tam, giọng điệu phập phồng:
- Sư huynh giấu muội? Hắn nói tọa độ là cái gì?
Cô biết Thiên Bi Thần Chiến, cũng biết Thâm uyên, biết cả việc người ta coi trọng Kiếm Thập Tam. Nhưng tọa độ là cái gì? Sư huynh muốn dối cô gánh vác ảnh hưởng thần chiến mang lại?
Cô không cần biết Kiếm Thập Tam che giấu mình vài việc, tỷ như nam dự khuyết Thánh nữ, cô có thể đợi. Cô không muốn bị giấu diếm về ảnh hưởng của thần chiến, không muốn sư huynh phải đối mặt một mình. Thực lực cô không đủ nhưng vẫn muốn có thể được chia sẻ. Sư huynh vất vả trở về, cô vất vả thoái vị, cô không muốn vì sự cố nào đó lại phải mất mấy trăm năm thậm chí mấy ngàn năm vô tin tức.