Chương 1634: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1634: Vô Đề

Nhóm Cảm Tri số 1.

Tiêu Tiểu Mặc:

- @All, tôi đã nhận được đồ mà Phá Hiểu đại lão gửi tới, nếu mọi người định đi tìm tọa độ thì có thể tới nhận, đúng rồi, có bổ sung thêm phù lục đào mệnh, ấn vào phần thuyết minh để xem, cực kỳ lợi hại.

Lục Nguyệt Tuyết:

- Là cái gì? Lợi hại như thế nào?

Trần Ức:

- Là loại không gian, có thể trực tiếp từ chạy trốn từ Nam bán cầu tới Bắc bán cầu.

Xích Huyết Đồng Tử:

- Không thể khống chế? Vậy thì phải dựa vào may mắn.

Tiêu Tiểu Mặc:

- Trong sách hướng dẫn nói là có truyền tống bảo hộ, có vẻ như vấn đề cũng không lớn lắm. Vậy mọi người muốn đi như thế nào?

Biên Hải Đao Khách:

- Đây là chuyện nguy hiểm, tốt nhất nên gộp hai ba người thành một đội đi.

Tiêu Tiểu Mặc:

- Trước đó đã nói rõ, chỉ có mười cái, Tây Môn Xuy Hỏa một cái, Hắc Bào Ma Tu một cái, chúng ta chỉ còn lại tám cái. Còn nữa, chúng ta đã xin nghỉ đông, có khoảng một tháng nghỉ. Cũng dự định ra ngoài dạo chơi, nhưng cũng chỉ có thể dạo chơi thôi.

Mấy người bọn họ tu vi thấp gần chết, tuy nhiên như vậy cũng an toàn nhất.

Không ai sẽ để ý tới bọn họ.

Chỉ cần làm người cho tốt là được rồi.

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Tôi muốn chung đội với Xích Huyết Đồng Tử hoặc Lục Nguyệt Tuyết, hai người bọn họ một người có thể đánh một người có thể buff."

Lục Nguyệt Tuyết:

- Tôi không muốn chung đội với Mặc Ngôn.

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Thật ra chung đội với tôi là tốt nhất, ta biết Ác Mộng Không Gian, năng lực chạy trốn giỏi nhất. Ác mộng là sở trường của tôi, là ma tu có danh tiếng vang dội.

Xích Huyết Đồng Tử:

- Hắc Bào Ma Tu mới giỏi chạy trốn nhất.

Biên Hải Đao Khách:

- Tên đó sẽ không đi với chúng ta, lập đội thì nên tìm người thích hợp, xuất phát với nhiều hình thức. Tỉ như Tây Môn Xuy Hỏa vì ăn, Hắc Bào Ma Tu vì sinh ý mà bôn ba. Tôi thì vì ủy thác mà chạy khắp nơi. Mấy người Tiêu Mặc thì chọn du lịch.

Xích Huyết Đồng Tử:

- Tôi đi khắp thế giới tìm các loại kem đặc sắc? Ngẫm lại cũng rất tốt.

Lục Nguyệt Tuyết:

- Tôi thì sao?

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Còn tôi nữa?

Lục Nguyệt Tuyết:

- Hành vi của cô hoàn toàn không có Logic, không cần sắp xếp cho mình gì cả.

Ma Tu Mặc Ngôn: ". . ."

Ông chủ Chung:

- Tôi có thể đi thu thập mỹ thực hoặc là nguyên liệu nấu ăn.

Liễu Y Y gửi icon kinh ngạc:

- Không phải cậu nên luyện kiếm cho tốt sao? Không sợ bị sư phụ cậu đánh chết? Tuy nhiên tôi có thể chạy khắp nơi, thuận tiện bái phỏng rất nhiều tông môn. Mặt mũi của tôi đủ lớn.

Biên Hải Đao Khách:

- Đi bái phỏng tông môn rất nguy hiểm chứ? Tốt nhất là gọi thêm một người, sau đó hai người đều đem theo một tấm phù. Đúng rồi, một tấm phù có thể dẫn mấy người theo?

Tiêu Tiểu Mặc:

- Tốt nhất là đừng vượt qua năm người, giới hạn tối đa là mười người. Quá năm người sẽ tiêu hao rất lớn. Ban đầu có thể dùng năm lần nhưng khi đó rất có thể sẽ chỉ dùng được hai lần.

Ông chủ Chung:

- Vậy tôi đi theo Liễu tỷ, sẽ không đường đột.

Hai người bọn họ vốn đã quen biết nhau, cùng nhau đi ra ngoài cũng không đáng ngờ.

Xích Huyết Đồng Tử:

- Tôi đi một mình là được, sẵn tiện giác ngộ cái gì là yêu luôn.

Biên Hải Đao Khách:

- Không, tốt nhất là cậu nên đi chung với Lục Nguyệt Tuyết và Mặc Ngôn.

Lục Nguyệt Tuyết:

- Vì cái gì? Mặc Ngôn quá nguy hiểm.

Biên Hải Đao Khách:

- Đúng đó, Mặc Ngôn quá nguy hiểm, một người đi với cô ta thì rất nguy hiểm nhưng hai người thì an toàn hơn. Hơn nữa nếu như phù đủ thì hai người nên đem theo hai tấm.

Lục Nguyệt Tuyết: ". . ."

Ma Tu Mặc Ngôn: ". . ."

Mặc Ngôn cảm thấy mình bị chửi bới, ghi sổ.

Về sau chờ thừa kế tài sản của Biên Hải Đao Khách.

Trần Ức:

- Tôi mới nhìn một chức năng, phù có chức năng định vị truyền tống. Cũng chính là chức năng cứu viện, chỉ cần mở ra thì người có phù có thể trức tiếp chuyển qua đó.

Sơ Thanh:

- Chỉ có thể là phù? Định vị toàn cầu?

Trần Ức:

- Đại khái là vậy, dù sao Phá Hiểu đại lão nói có thể thì chắc chắn có thể.

Chuyện này cũng là chuyện tốt với bọn họ, ít nhất còn có thể cứu viện, nếu không cũng có thể định vị truyền tống thoát đi.

Đúng là rất thích hợp mấy người yếu như bọn họ.

Tiêu Tiểu Mặc:

- Vậy bây giờ xác định đi, phân ra bao nhiêu đội, ba người Xích Huyết Đồng Tử một đội, Lưu Luyến và ông chủ Chung một đội, Biên Hải Đao Khách một đội, năm người chúng ta một đội. Còn gì nữa không? Ặc, tôi phát hiện người của chúng ta ít thật.

Biên Hải Đao Khách:

- Gần như là vậy, Xích Huyết Đồng Tử muốn hai tấm, ông chủ Chung cũng muốn hai tấm, tôi một tấm, Tây Môn Xuy Hỏa một tấm, Hắc Bào Ma Tu một tấm, ở đây chỉ có bảy tấm, vậy thì năm người mỗi hai người một tấm, còn lại một tấm dự khuyết. Đến lúc đó xem ai cần dùng.