Chương 1635: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1635: Vô Đề

Liễu Y Y:

- Tôi không có ý kiến, nhưng chúng ta phải ra ngoài bao lâu?

Tiêu Tiểu Mặc:

- Về trước Tết đi, cụ thể đến lúc đó hỏi Phá Hiểu đại lão.

Biên Hải Đao Khách:

- Chuyện này thì dễ thôi, tuy nhiên mấy người phải biết, có thể chuyện này sẽ rất nguy hiểm.

Phá Hiểu đạo hữu đã nhận ra tọa độ, rất có thể người khác cũng đã nhận ra tọa độ, chúng ta càng đến gần tọa độ thì càng nguy hiểm. Nếu như phát hiện không đúng thì không nên tiếc rẻ, trực tiếp rút lui.

Ma Tu Mặc Ngôn:

- Mọi người có muốn suy nghĩ lại không? Tôi mới thi xong bằng đại sư phong thủy, có chính phủ bảo vệ. Nếu mua nhiều thì sẽ có giảm giá.

Lục Nguyệt Tuyết:

- Anh đặt trước cho mình đi, tôi thấy tám mươi phần trăm là phải dùng tới.

Ma Tu Mặc Ngôn gửi icon miệt thị

- Mấy người vốn xem thường ma tu, danh tiếng của tôi đều là tôi tự mình kiếm được, không phải là dùng tiền.

"Là dùng mệnh kiếm" Xích Huyết Đồng Tử muốn nói như vậy nhưng lại cảm thấy nếu như nói như vậy thì vẫn là Mặc Ngôn tự mình kiếm được. Tâm tình của hắn lập tức trầm xuống.

Tiêu Tiểu Mặc:

- Được rồi, đồ ở văn phòng của chúng tôi, mọi người tự tới lấy đi.

Biên Hải Đao Khách:

- Tôi sẽ nhanh chóng qua đó, thuận tiện nhận mấy đơn ủy thác dài một chút.

...

Nhà Sơ Thanh.

Lúc này Sơ Tình ngoan ngoãn ngồi trên ghế sa lon, khi không rèn sắt thì cô ta chính là một cô gái ngoan ngoãn.

Là rất ngoan ngoãn.

Đương nhiên, khi gặp chuyện thì không giống, tỉ như cô ta muốn món đồ nào đó thì liền cầm đao của cô ta lên, thuận tiện gác lên cổ Sơ Thanh.

Sơ Thanh cầm điện thoại đưa cho Sơ Tình nhìn, sau đó hỏi:

- Chị, có hứng thú ra ngoài giải sầu một chút không?

Sơ Tình nhìn nội dung của cuộc nói chuyện trên điện thoại di động, nói:

- Rất nguy hiểm, em muốn đi ra ngoài thì nên nói với cha mẹ một tiếng.

Sơ Thanh lắc đầu:

- Nhưng là Phá Hiểu tiền bối không cho nói.

Sơ Tình nhíu mày:

- Nhưng mà quá nguy hiểm, ít nhất phải thuyết minh sơ một chút chứ.

Sơ Thanh hỏi:

- Vậy chị muốn đi không?

Đừng đi đừng đi, trong lòng Sơ Thành không ngừng kêu.

Sơ Tình suy nghĩ rồi nói:

- Em đi một mình quá nguy hiểm, chị đi chung với em.

Nét tươi cười của Sơ Thành lập tức biến mất, sau đó nói:

- Mấy người Tiêu tỷ cũng đi, không sao đâu.

Sơ Tình gật đầu:

- Tiêu tỷ đi thì chị cũng đi.

Sơ Thanh: ". . ."

Mà lúc này cha của Sơ Thanh cũng nhận được điện thoại của Tiêu Tiểu Mặc.

- Ra ngoài du lịch? Không phải mấy đứa sắp ăn Tết sao?

Dưới tình huống bình thường thì cha Sơ Thanh không ăn Tết. Ông ấy đã là người mấy trăm tuổi người, ăn Tết gì nữa? Hoàn toàn không khái niệm này. Cũng chỉ có Tiêu Tiểu Mặc có quan niệm này, sau đó sẽ dẫn theo Sơ Thanh và Sơ Tình cùng ăn Tết. Đây cũng nguyên nhân tại sao quan hệ giữa Sơ Thành và Sơ Tình với Tiêu Tiểu Mặc rất tốt.

Tóm lại Tết của hai người hoàn toàn không giống nhau.

Tiêu Tiểu Mặc nói:

- Năm trước đi du lịch không phải rất bình thường sao?

- Sơ Thanh và Sơ Tình cũng đi?

Cha Sơ Thanh hỏi.

Tiêu Tiểu Mặc đáp:

- Lý thuyết là vậy, gọi báo trước cho ông thôi.

Sơ Thanh cũng muốn đi, tuy nhiên vẫn phải nói với Sơ Tình đã.

Theo Tiêu Tiểu Mặc, chắc chắn Sơ Tình sẽ đi theo, cho nên mới nói là năm người.

Tuy nhiên đúng là bọn họ đi du lịch thật, chuyện quá nguy hiểm thì bọn họ cũng không làm được. Nếu như gặp được tọa độ thì sẽ thông báo cho người khác.

Tóm lại là tuyệt đối không cậy mạnh.

Thánh địa.

Trên núi tuyết cách nhà Nguyệt Tịch không xa, Nguyệt Tịch ngồi bên vách núi, hai chân đong đưa.

Kiếm Thập Tam ở bên cạnh Nguyệt Tịch.

Bây giờ mấy tên ma pháp sư đó rất tự giác, không phải là đang học ngôn ngữ viễn cổ thì cũng chuẩn bị học ngôn ngữ viễn cổ. Dù sao nếu không hiểu ngôn ngữ viễn cổ thì sẽ không thể đọc hiểu quyển sách ma pháp đó. Mặc dù không chắc bọn họ sẽ xem nhưng biết thêm một môn ngoại ngữ nữa cũng quan trọng lắm. Chỉ cần bọn họ không gây chuyện thì Nguyệt Tịch vẫn rất nhẹ nhõm.

Thổi một luồng gió lạnh, Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam nói:

- Sư huynh có thể nói về chuyện tọa độ một chút được không?

Kiếm Thập Tam gật đầu:

- Sơ, sơ bộ, phán đoán, tọa, tọa độ là, là chỗ ngoại giới, hàng, hàng lâm.

Nguyệt Tịch nhíu mày:

- Ý là, tọa độ ở đâu thì chỗ đó sẽ nghênh đón hủy diệt?

Kiếm Thập Tam nói:

- Đúng, có thể, hiểu như vậy.

Nguyệt Tịch lập tức suy nghĩ rất nhiều, nhưng đây là lần đâu bà cảm nhận được, hóa ra thiên hạ đại loạn lại gần như vậy. Là mình quá coi thường cái gọi là thần chiến. Thiên Bi thần chiến, có cách vượt qua thật sao?

Không lâu sau, Nguyệt Tịch không suy nghĩ nữa, có một số chuyện không cần hối hận, quyết định rồi thì sẽ không thay đổi, không nên ảo não. Bởi vì không thể thay đổi.

- Sư huynh định làm như thế nào?

Nguyệt Tịch cười hỏi.

Bà biết mình không có cách, chuyện như thế này chỉ một vài người có thể quyết định. Hoặc có lẽ toàn bộ thánh địa cũng không có mấy người biết chuyện này.