Chương 1636: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1636: Vô Đề

Kiếm Thập Tam đáp:

- Tìm, tìm tới tọa độ, tập trung, tập trung ở bên nhau, sau đó, chờ đợi, chờ đợi bọn họ, giáng lâm.

Nguyệt Tịch sửng sốt một chút, thầm nghĩ, sư huynh của bà điên rồi?

Nhưng mà, không giống lắm nha. Theo lý thì không phải là nên xóa bỏ tọa độ sao? Phát hiện sớm, dập tắt nguy hiểm sớm mới đúng chứ?

Thống nhất chờ đợi giáng lâm là làm sao?

Lúc này, Nguyệt Tịch lấy vở ra, sau đó nói với Kiếm Thập Tam:

- Sư huynh viết ra xem đại khái là nên làm thế nào, viết thì sẽ không bị cà lăm chứ?

Nguyệt Tịch cũng rất muốn nghe sư huynh nói chuyện với cô nhưng chuyện lúc này khiến cô không nhịn được mà muốn biết cụ thể.

Vậy thì viết ra đi, chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều.

- Không, sẽ không.

Trả lời Nguyệt Tịch xong, Kiếm Thập Tam cầm lấy bút và giấy. Sau đó bắt đầu viết.

Không lâu sau thì Kiếm Thập Tam thì viết xong: "Đây là kế hoạch của chúng ta. Chúng ta định tìm được tọa độ, sau đó ổn định tọa độ, chờ đợi bọn họ giáng lâm. Bởi vì tọa độ sẽ xuất hiện ngẫu nhiên, khó mà xác định được nó có thể xuất hiện lại hay không nên chỉ có thể lấy bất biến ứng vạn biến. Đến lúc đó tọa độ mở ra, người ngoài giới giáng lâm, chúng ta cũng có thể trực tiếp diệt sát, sẽ không lãng phí thời gian nội chiến."

Nguyệt Tịch hơi không dám nghĩ.

Bà biết, lúc trước Tần Vũ Vương từng gây ra nội chiến.

Rất nhiều người xuất hiện ở trong lãnh địa của nhân tộc. Mặc dù cách làm của sư huynh bà rất đúng nhưng mà đối phương thống nhất giáng lâm thì cũng có nghĩa là có lực ngưng tụ rất mạnh.

Đến lúc đó nếu như không khống chế nổi thì sao?

Vậy có phải là càng thêm nguy hiểm hay không?

Nhưng bà nhanh chóng phát hiện ra sư huynh bà nói là chúng ta.

Sau đó Nguyệt Tịch tò mò hỏi:

- Nam, Thánh nữ dự khuyết cũng tham dự?

Kiếm Thập Tam gật đầu:

- Cậu ta, cậu ta đã, tìm người, tìm người đi, đi tìm tọa độ.

Nguyệt Tịch suy nghĩ một lát, sau đó cất tờ giấy, nói:

- Cần chúng ta giúp không?

Kiếm Thập Tam lắc đầu:

- Bí mật.

Nguyệt Tịch tỏ vẻ đã hiểu nhưng bà vẫn rất hiếu kỳ, không biến là sai ai đi tìm. Tuy vậy nhưng bà không có hỏi, chủ yếu là không muốn làm cho những người đó bị bại lộ. Bởi vì rất nguy hiểm. Người biết càng ít càng tốt.

Nguyệt Tịch lắc đầu để cho mình không nghĩ nhiều nữa, lại hỏi:

- Sư huynh mượn được truyền thừa?

Chuyện này Kiếm Thập Tam mới nói với bà nhưng bà muốn biết chuyện tọa độ trước nên không có hỏi. Bây giờ đã hiểu rõ chuyện tọa độ thì đương nhiên là phải hỏi chuyện truyền thừa rồi.

Kiếm Thập Tam không do dự, trực tiếp đưa truyền thừa thủy tinh cho Nguyệt Tịch.

Nguyệt Tịch nhìn thủy tinh, hơi sững sờ, thật hay giả?

Lấy được chí cao thủy tinh dễ dàng như vậy?

Nguyệt Tịch cầm lấy thủy tinh, sau đó nói:

- Muội có thể thử một chút không?

Kiếm Thập Tam gật đầu. Mặc dù hắn ta chưa thử nhưng chắc chắn không có vấn đề gì. Hắn ta có thể cảm giác được.

Nguyệt Tịch thử câu thông truyền thừa thủy tinh nhưng không được phản hồi.

Bà hiếu kỳ hỏi:

- Cái này đúng là chí cao truyền thừa thật sao? Mấy người bên ngoài Thánh địa cũng vì cái này?

Kiếm Thập Tam nói:

- Cái này, cái này chỉ, chỉ thuộc về, một, một người.

Nguyệt Tịch trả thủy tinh lại cho Kiếm Thập Tam, sau đó nằm xuống mặt tuyết. Bà nhìn Kiếm Thập Tam đứng ở một bên, tò mò hỏi:

- Sư huynh không muốn nghiên cứu truyền thừa này sao?

Kiếm Thập Tam cúi đầu nhìn Nguyệt Tịch, cô vẫn rất đẹp.

- Không, không muốn, bởi vì, không phải, không phải đường của ta.

Kiếm Thập Tam cúi đầu trả lời.

Nghe được câu trả lời này, Nguyệt Tịch không biết có nên cười hay không. Bởi vì đạo của sư huynh cô ở trên người cô.

"Sư huynh đúng là không biết theo đuổi con gái" Nguyệt Tịch thầm nghĩ.

Sau đó Nguyệt Tịch còn muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên một tiếng long ngâm làm Nguyệt Tịch giật mình. Bà ngồi bật dậy, sau đó nhìn về hướng long ngâm. Hướng đó là nhà bà.

Nguyệt Tịch kinh ngạc, bên chỗ nhà cô ngoại trừ tiểu tỷ ra thì làm gì có rồng? Cô nhìn Kiếm Thập Tam, Kiếm Thập Tam cũng lắc đầu.

Nhưng không bao lâu sau thì cô thấy tiểu tỷ chạy ra ngoài. Sau đó sợ hãi kêu lên:

- Lão Thất, có cái gì rống ta, rất hung dữ.

Nguyệt Tịch bay thẳng xuống dưới.

Khi bà nhìn về phía phòng trúc thì cũng không nhìn thấy bất kỳ vật gì, ngoại trừ cá voi hoảng sợ.

Nguyệt Tịch tò mò nhìn Tiểu Huyền Vũ, hỏi:

- Tiểu tỷ, ai rống ngươi? Ngươi có thấy không?

Tiểu Huyền Vũ lập tức chạy đến bên cạnh Nguyệt Tịch nói:

- Không, không có, mới nghe có cái gì rống thì ta tỉnh lại ngay.

Nguyệt Tịch: ". . ."

Lúc này Kiếm Thập Tam đi tới biên giới phòng trúc, hắn ta kiểm tra một hồi, sau đó nhíu mày. Không có, không để lại chút khí tức nào. Càng không có cái gọi là long tức.

Nhưng mà mới nãy hắn ta nghe được tiếng long ngâm, tuyệt đối không phải là ảo giác.

Không lâu sau, hắn ta đưa ánh mắt nhìn về phía con cá voi đó.

Hỏi:

- Ngươi thấy hả?

Cá voi lập tức gật đầu nhưng lại lắc đầu.

Kiếm Thập Tam hỏi:

- Là cái gì?

Trong nháy mắt, cá voi nhỏ quay đầu nhìn về phía Tiểu Ô Quy, vẻ mặt hoảng sợ. Vô cùng sợ hãi.

Kiếm Thập Tam nhíu mày, hắn ta phát hiện không phải cá voi nhỏ sợ Tiểu Huyền Vũ, nhưng nguyên nhân khiến nó sợ hãi lại bắt nguồn từ Tiểu Huyền Vũ. Chuyện này rất khó hiểu.

Hiển nhiên Nguyệt Tịch cũng nhìn thấy.

Sau đó hỏi:

- Tiểu tỷ, ngươi suy nghĩ một chút, rốt cuộc là có vật gì hay là ai ở gần đây không?

Tiểu Huyền Vũ suy nghĩ một chút rồi nói:

- Ta nhớ trước đây không lâu có người gọi ta. Nhưng ta tìm mãi cũng không thấy.

Nguyệt Tịch nhíu mày, có người đang gọi?

Người nào?

Kiếm Thập Tam hỏi:

- Người đó gọi như thế nào? Là nam hay là nữ?

Tiểu Huyền Vũ nghiêng đầu, tâp trung suy nghĩ.

Cuối cùng nói:

- Không biết nam hay nữ, chỉ nhớ là khi nhắm mắt lại thì sẽ bị gọi, giống như thế này.

Nói xong thì Tiểu Huyền Vũ nhắm mắt lại.

Ngay khi nhắm mắt lại thì Tiểu Huyền Vũ lập tức mở mắt ra nói:

- Lão Thất có nghe không? Nó lại đang gọi.

Nghe Tiểu Huyền Vũ nói vậy, Nguyệt Tịch giật mình.