Chương 1637: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1637: Vô Đề

Câu nói của Tiểu Huyền Vũ khiến cho người nghe cảm thấy phát sợ.

Tuy rằng nó nói mà mặt mờ mịt không hiểu chuyện này thì có gì đáng sợ nhưng cả Kiếm Thập Tam và Nguyệt Tịch đều cảm nhận được điều đó.

Có người đang nói chuyện thông qua Tiểu Huyền Vũ bằng một phương thức mà bọn họ hoàn toàn không biết.

Nguyệt Tịch nhìn về phía Kiếm Thập Tam.

Kiếm Thập Tam chỉ có thể lắc đầu rồi nói với TIểu Huyền Vũ:

- Ngươi chỉ cần nhắm mắt là nghe thấy à? Nó nói cái gì?

Tiểu Huyền Vũ lắc đầu:

- Không biết, nghe thấy có người gọi nên ta mới mở mắt ra xem thử đấy là ai nhưng ai ngờ kẻ kia lại thích chơi trò trốn tìm. Ta không biết gì hơn nữa đâu, loài người đúng là quỷ quyệt mà, muốn ngủ cũng không để yên cho người ta ngủ nữa.

Ý Tiểu Huyền Vũ muốn nói là ba mẹ nó, nhưng điều đấy rõ ràng là không có khả năng.

Nguyệt Tịch biết rõ, Kiếm Thập Tam cũng cảm giác được.

Nói mãi, Kiếm Thập Tam với Nguyệt Tịch đều cảm thấy bất lực, tiểu tỷ thật sự không biết gì hơn.

Huyền Vũ nào có được học Long Ngâm đâu.

Nhưng thân là Thánh Thú Tiểu Huyền Vũ, nó không cảm nhận được sự nguy hiểm đến từ kẻ kia, nếu không phải vậy thì họ cũng sẽ chẳng an tâm như thế này.

Kiếm Thập Tam nghĩ một lúc rồi bảo:

- Ngươi thử nhắm mắt lại và nghe kĩ lời kẻ kia xem nó nói gì. Không cần phải mở mắt ra vội đâu, nhưng nếu như thấy khó chịu thì cứ mở mắt ra.

Tiểu Huyền Vũ cảnh giác nhìn Kiếm Thập Tam, loài người thực sự rất nguy hiểm.

Nguyệt Tịch đứng bên cạnh nói:

- Tiểu tỷ không cần phải lo sợ đâu, ta có thể bảo vệ được ngươi.

Tiểu Huyền Vũ đính chính ngay lập tức:

- Ta mới là tỷ tỷ, ta có thể bảo vệ được lão Thất.

Nguyệt Tịch gật đầu:

- Vậy thì trước tiên cứ xem kẻ kia muốn nói gì cái đã. Nếu khó chịu quá thì cứ mở mắt ra, còn nếu không mở mắt được thì đặt tay lên đất.

- Thế để ta thử xem.

Tiểu Huyền Vũ vẫn cực kỳ tin tưởng Nguyệt Tịch, do đó, nó nhắm mắt lại luôn.

Lúc đấy, kiếm của Kiếm Thập Tam đã được rút ra, chỉ cần cảm nhận được có bất cứ vấn đề gì, hắn chẳng nề gì mà chém một kiếm qua.

Có điều, hắn sợ chỉ sợ không cảm nhận được nguy cơ.

Mà sau khi Tiểu Huyền Vũ đã nhắm mắt lại, nó lại nghe được tiếng nói kia. Giọng nói vô vùng già cỗi mà cũng cực xa xôi:

- Thánh Thú Huyền Vũ, Thánh Thú Huyền Vũ...

Giọng nói ấy vẫn cứ văng vẳng trong tai của Tiểu Huyền Vũ. Lần này, sau khi nghe được mình bị gọi nhiều lần, nó không kìm được mà hỏi:

- Ngươi là ai? Ngươi đang gọi ta có phải không?

Tiểu Huyền Vũ vừa nhắm mắt vừa nói.

Nhưng nó không nghĩ trong lòng mà nói ra ngoài miệng thành tiếng.

Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam đều nghe được.

Kiếm Thập Tam nhíu mày chặt hơn, nhưng vẫn không có phát hiện.

Càng lúc hắn càng hứng thú.

Thực lực thật sự của đối phương không phải vượt quá hắn quá nhiều, nhưng bí pháp lại cực kỳ cao thâm.

Đến độ người nghe cũng phải ngờ rằng liệu có phải Tiểu Huyền Vũ bị tâm thần phân liệt hay không, mặc dù có khả năng, nhưng tỉ lệ vẫn quá thấp.

Quan trọng là bọn họ muốn xem xem nội dung hai bên trao đổi như thế nào.

Sau khi Tiểu Huyền Vũ lên tiếng, giọng nói xa xôi phiêu du kia lập tức ngưng lại.

Tựa như nó không thể nào ngờ được là sẽ có người đáp lời mình.

Ngay sau đó, giọng nói đó thay đổi, trở nên âm trầm hơn, cũng càng chân thực hơn, không còn phiêu du như trước nữa.

- Đúng vậy, ta đang gọi ngươi đấy, may mà cuối cùng cũng có thể liên hệ được với ngươi.

Tiểu Huyền Vũ hỏi:

- Ngươi là ai? Vì sao lại gọi ta?

Ở bên ngoài, Nguyệt Tịch với Kiếm Thập Tam nhìn nhau. Bọn họ không nghe thấy tiếng của đối phương nhưng có thể xác định được là Tiểu Huyền Vũ và đối phương đang trao đổi với nhau.

Sự thật này làm bọn họ càng cảnh giác hơn nữa, sợ rằng có vấn đề gì xảy ra.

Tiểu Huyền Vũ đợi một lúc mới nghe thấy đối phương đáp lại, tựa như đang có một cái gì đó cực lớn cản lại vậy.

- Ta là tồn tại Cổ Lão, ta không có tên, nhưng ta không có ác ý.

Ngươi có biết Thiên Bi thần chiến không?

Sao mà Tiểu Huyền Vũ biết được, cho dù có từng nghe thấy thì nó cũng quên rồi.

Cái thứ như vậy thì có gì đáng nhớ chứ.

Mà nói chính xác thì nó cũng chẳng giỏi nhớ bất cứ thứ gì cả.

Sang ngày mới là quên ngày hôm qua.

Ví dụ như tên, nó cũng quên luôn tên mình rồi.

Hơn nữa, nó hoàn toàn không có ý định muốn nhớ lại luôn.

Bởi vì nó biết, có nhớ lại thì nó cũng quên thôi, nên không có ý định đấy luôn.

Do đó, Tiểu Huyền Vũ trả lời cực đơn giản:

- Ta không nhớ.

Nhận được đáp án như thế cũng không nằm ngoài dự đoán của kẻ kia. Nó nói:

- Thiên Bi thần chiến sắp mở ra rồi. Nhân tộc khắp thế gian này sẽ không có kẻ nào tránh được. Nhưng hiện tại, nhân tộc không có ai có khả năng chống lại Thiên Bi thần chiến cả. Nếu không ai có khả năng đấy, vậy thì Nhân tộc sẽ bị tận diệt.

Tiểu Huyền Vũ nghe xong thì ngẩn ra, chuyện này rắc rối thế, rốt cuộc tên kia đang nói cái gì vậy?

Để không bị lộ ra là mình quá ngu, Tiểu Huyền Vũ chỉ có thể nói:

- À.

Nghe xong thì ngẩn người không nói gì.

Phản ứng như này khiến đối phương không ngờ tới.