Chương 1638: Vô Đề
Chuyện như thế này thì cho dù không khiếp sợ thì cũng phải có thài độ ngờ vực chứ. Tại sao Tiểu Huyền Vũ lại tỏ vẻ bình thản tới vậy hả?
Nó không để tâm hay là đang khinh thường lão đây?
Cuối cùng, giọng nói kia lại tiếp tục lên tiếng:
- Thiên Bi thần chiến mở ra, trời sẽ sụp xuống, đất sẽ sụt lở, núi non bị tàn phá, sinh linh sẽ tan biến gần như không còn ai cả. Ngươi đã hiểu chưa?
Trên nguyên tắc, nghe không hiểu, không có hứng mà lại không muốn để đối phương đánh giá mình quá ngu ngốc, Huyền Vũ gật đầu:
- Rõ rồi.
Không biết tại sao, người kia nghe được vẻ qua loa lấy lệ.
Tình hình Thánh Thú này có gì đó không đúng lắm.
Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam cũng chẳng rõ chuyện như thế nào. Tiểu Huyền Vũ nói quá ngắn gọn, hai người họ đều không rõ nó với kẻ kia đang trao đổi cái gì.
Có điều, xem tình hình hiện tại thì cũng không có gì nguy hiểm cả.
Nguyệt Tịch bắt đầu không nhẫn nhịn được nữa, bà lo là tiểu tỷ bị lừa.
Nên bà lên tiếng hỏi:
- Tiểu tỷ, nó nói cái gì thế?
Huyền Vũ không hề do dự mà nói thẳng:
- Không biết nó nói cái gì nữa, cái gì mà Thiên Bi thần chiến ấy, ta nghe không hiểu, nhưng ta không muốn để nó biết là ta không hiểu.
Nguyệt Tịch không biết nói gì luôn, đây là cách mà tiểu tỷ quen dùng để đối phó lại với bố mẹ nó.
Cũng chính là nguyên nhân mà nó luôn bị đánh.
Chỉ cần không có hứng, tiểu tỷ hoàn toàn không nhớ được gì cả.
Mà cho dù có hứng thì cũng chưa chắc nó sẽ nhớ được tất cả.
Mà tồn tại Cổ Lão vốn đang định tiếp tục giải thích lập tức không nói được tiếng nào nữa.
Lão mới làm gì vậy?
Nhưng chuyện này cũng giúp lão biết được một điều, bên cạnh Huyền Vũ còn có cả những người khác nữa.
Có lẽ, lão có thể nói chuyện cùng với những người đó.
Lão nhanh chóng bảo:
- Ngươi có thể tiện thể gửi lời nhắn giúp ta được không? Ta muốn trao đổi cùng với người mà ngươi mới nói chuyện cùng. Chỉ cần lặp lại lời ta nói là được.
Câu này thì Tiểu Huyền Vũ hiểu được. Sau đó, nó hỏi Nguyệt Tịch:
- Lão Thất, tên kia bảo muốn ta truyền lời hộ...
Nguyệt Tịch hiểu ngay tắp lực. Bà nhìn Kiếm Thập Tam. Mãi đến khi Kiếm Thập Tam gật đầu đồng ý, Nguyệt Tịch mới nói:
- Tiểu tỷ, ngươi hỏi lại xem hắn là ai.
Người kia nghe được lời của Tiểu Huyền Vũ thì lập tức trả lời:
- Tồn tại Cổ Lão. Không phải là cái thời viễn cổ mà các ngươi biết, mà còn xa xưa hơn thế cơ.
Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam đều cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Sau đó, Nguyệt Tịch lại hỏi:
- Mục đích của ngươi là gì? Vì sao Huyền Vũ lại nghe được giọng nói của ngươi?
Tồn tại Cổ Lão đáp:
- Ta không có ác ý. Ta chỉ muốn nói cho các ngươi biết một chuyện, đồng thời, cũng muốn các ngươi giúp ta một việc. Thế này, các ngươi có biết gì về Thiên Bi thần chiến không?
Nguyệt Tịch ngẫm nghĩ đôi chút rồi nói"
- Tần Vũ Vương dẫn dắt Nhân tộc đánh trận thần chiến?
- Hửm?
Tồn tại Cổ Lão rõ ràng đang thấy ngạc nhiên. Sau đó, hắn thở dài nói:
- Đúng vậy, chính là trận thần chiến đó, Tần Vũ Vương đúng là một người mạnh mẽ. Hắn là người mạnh thứ hai mà ta từng gặp. Có điều, hắn ta vẫn khác biệt, hắn hoàn toàn dựa vào bản thân để bước vào cảnh giới đấy. Nếu ngươi đã biết thần chiến vậy thì chắc ngươi cũng biết là Thiên Bi thần chiến sẽ đem đến hậu quả đáng sợ bực nào nhỉ?
Nói xong, lão đợi Huyền Vũ truyền lời lại. Nhưng đợi mãi, lão vẫn không nghe thấy Huyền Vũ truyền lại cái gì.
Tồn tại Cổ Lão cảm thấy thật khó hiểu.
Mãi sau, Huyền Vũ mới lại nói:
- Ngươi nói dài quá, ta không nhớ được.
Tồn tại Cổ Lão:
"..."
Phải mất một lúc thì Tiểu Huyền Vũ mới truyền lời ra ngoài.
Nguyệt Tịch cau mày, nói:
- Rõ rồi.
Bà không định nói rõ ràng bởi bà nhạy cảm nhận ra là người này đang có việc cần cầu xin.
Nếu chưa rõ mục đích của đối phương, bà sẽ không nói quá nhiều thông tin về thần chiến.
Nghe được câu trả lời từ Nguyệt Tịch, người kia hỏi tiếp:
- Nếu bà đã biết Thiên Bi thần chiến sẽ mang đến nguy hiểm, vậy bà có thấy trong khoảng thời gian ngắn, nhân tộc liệu có thể xuất hiện được một người có khả năng ngăn cơn sóng dữ được không?
Hoặc là toàn bộ Giới tu luyện hợp lực lại có khả năng chống lại Thiên Bi thần chiến hủy diệt nhân tộc không?
Nghe đối phương hỏi vậy, Nguyệt Tịch trầm mặc. Cuối cùng lại nhìn sang Kiếm Thập Tam.
Kiếm Thập Tam không đổi sắc mặt, mắt hắn không gợn lấy chút sợ hãi nào.
Nguyệt Tịch cực kỳ tin tưởng sư huynh mình, nhưng bà cũng không muốn sư huynh mình phải tự mình gánh hết tất cả.
Bà nói tiếp:
- Nói thẳng mục đích của mình ra đi.
Nghe Nguyệt Tịch nói như vậy, tồn tại cổ lão cũng không quanh co, nói thẳng:
- Ta có thể làm được. Khắp Giới tu luyện này, không ai có cảnh giới cao hơn ta cả.
Ngươi không cần phải lo lắng, ta đã từng giao hẹn với chủ nhân Tiên Linh Động Phủ, nhất định sẽ không hại Nhân tộc.
Hơn nữa, ta cũng thuộc Nhân tộc.
Nguyệt Tịch ngạc nhiên. Ông lão này từng giao hẹn với chủ nhân của Tiên Linh Động Phủ? Lão là hậu thủ mà chủ nhân Tiên Linh Động Phủ để lại sao?
Nếu thật sự là vậy, hẳn là có thể giúp họ đây.
Nguyệt Tịch ngưng một lúc, mới hỏi:
- Lão muốn gì?