Chương 1639: Vô Đề
Đối phương im lặng. Mãi đến khi Tiểu Huyền Vũ thúc giục thì lão ta mới lên tiếng:
- Cơ thể.
Nghe thấy thế, Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tâm đều giật nảy.
Ngay sau đó, cả hai đều có cảm giác vô cùng bất an.
Nguyệt Tịch hỏi thêm:
- Ý lão là?
Người kia nói thẳng:
- Cơ thể. Một cơ thể khác. Hoặc có thể nói, một cơ thể không giống với cơ thể linh thú. Bản thân ta vốn chẳng phải loại tầm thường, do đó, một cơ thể bình thường không thể chứa nổi ta. Cho dù có chứa được thì cũng sẽ hạn chế khả năng của ta.
Lão ta không có nói nhiều. Bởi vì nói nhiều thì Tiểu Huyền Vũ cũng chẳng nhớ được hết, chỉ có thể truyền lời tạm như vậy trước đã.
Nghe lão nói vậy, gương mặt Nguyệt Tịch trở nên nặng nề hơn. Đoạn, bà nói:
- Lão tìm được mục tiêu rồi?
Đối phương trả lời:
- Đúng vậy. Nếu không thì ta cũng chẳng thể kết nối với bên ngoài được. Các ngươi cần phải hiểu là đã không còn thời gian nữa. Nếu chậm thì cơ thể này sẽ đi trên con đường của chính mình, cho dù nó có bằng lòng thì cũng vô dụng thôi. Ta không còn cách nào khác để tới nữa. Đây là hi vọng duy nhất. Một khi bỏ lỡ thì sẽ không còn cơ hội nào khác. Mong các ngươi sẽ tin ta.
Nguyệt Tịch nhắm mắt lại. Cuối cùng bà nói với Tiểu Huyền Vũ:
- Tiểu tỷ, ngươi mở mắt ra đi.
Tiểu Huyền Vũ:
- Tiểu tỷ, ngươi mở mắt ra đi.
Nguyệt Tịch bất lực, sau đó lay người Tiểu Huyền Vũ:
- Tiểu tỷ, ta đang nói chuyện với ngươi đó.
Không chờ người kia lên tiếng, Tiểu Huyền Vũ đã mở mắt, mặt ngơ ngác, hỏi:
- Lão Thất, ngươi gọi ta à?
Nguyệt Tịch bảo:
- Ừm, đúng rồi. Sắp tới thì ngươi không cần phải ngủ nữa.
Tiểu Huyền Vũ đáp lại ngay lập tức:
- Ta đâu có ngủ. Ta đang tu luyện mà.
Nói xong thì Tiểu Huyền Vũ hưng phấn reo:
- Lão Thất, ta sẽ bảo vệ ngươi. Nhanh thôi, ngươi sẽ hiểu ý ta.
Nguyệt Tịch khẽ cười, bà biết là tiểu tỷ cực kỳ chịu khó vì cái bí mật nho nhỏ này.
Mấy chục năm vừa qua cũng chẳng chịu khó tu luyện như này.
Nếu như nó không phải là Thánh Thú thì làm gì thực lực Ngũ giai như hiện tại.
Lúc này, sắc mặt Kiếm Thập Tam trông rất khó nhìn.
Hắn ta nói luôn:
- Huynh, huynh cần phải đi ra ngoài, ra ngoài một chuyến.
Nguyệt Tịch khẽ đáp lại, mặc dù bà không biết suy huynh mình định đi đâu nhưng chắc chắn nơi huynh ấy muốn đi có liên quan tới chuyện vừa rồi.
Sau đó, Nguyệt Tịch cúi đầu nhìn Tiểu Huyền Vũ, trong mắt ánh lên vẻ đau buồn.
Lại thế nữa rồi, tại sao lại bắt bà phải lựa chọn nữa rồi?
Bà cảm thấy bản thân ở thế kẹt, tất cả mọi lựa chọn đều nằm ở bà.
Bà cảm thấy, thế giới này luôn tràn đầy sự ác ý với mình.
Giang Tả với Tô Kỳ đang ở trong quán của ông chủ bán đậu hũ.
Không biết có phải vì Tiểu Sồ hay không, Tô Kỳ lại chọn trúng hải sản tươi ngon.
Nếu không phải là ông chủ quầy đậu hũ đang vui, chắc chắn không thể chọn trúng được hải sản tươi như vậy.
- Tiểu Sồ khá hơn rồi thì có thể cho ăn món ngon rồi có phải không?
Tô Kỳ hỏi Giang Tả.
Tuy là bệnh Tiểu Sồ đã khá hơn nhưng việc đấy cũng chẳng giúp ích gì cả. Có điều, ông chủ quầy đậu hũ đã đồng ý rồi. Hơn nữa, Lộ Chân cũng sẽ không để nó làm vậy.
Mẹ hắn đã dạy hắn rồi.
Tuy đám Giang Tả không biết mẹ Lộ Chân dạy dỗ con mình như nào, nhưng vẫn có thể đoán được phần nào.
Giang Tả ăn hải sản tươi, lắc đầu bảo:
- Anh không biết, em đi hỏi thử xem.
Đương nhiên là Tô Kỳ sẽ không đi hỏi. Hỏi cũng chẳng nhận được câu trả lời.
Mà Giang Tả cũng chẳng để tâm, tập trung ăn hải sản tươi hiếm có trước mặt.
Khả năng nấu nướng của ông chủ quầy đậu hũ vẫn tốt như vậy.
Tô Kỳ vốn định tự ăn nhưng hải sản lại có vỏ, ăn luôn bằng miệng quá phiền.
Mà ông xã cô có vẻ không thích quá rầy rà, ăn tôm lại lột vỏ bằng miệng.
Do đó, hiển nhiên là Tô Kỳ muốn giúp Giang Tả rồi.
Xong rồi thì Giang Tả sẽ đút cho cô ăn.
Thật tốt biết bao.
Thi thoảng lại làm nũng một chút, để Giang Tả bóc vỏ cho cô.
Cơ mà Tô Kỳ còn chưa kịp cầm tôm lên, cô đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tô Kỳ liếc qua, không ngờ lại là Kiếm Thập Tam, liền tò mò hỏi:
- Sao sư bá lại gọi điện thoại cho em nhỉ? Bình thường sư bá toàn gọi điện thoại cho anh mà?
Tô Kỳ hoang mang nhìn Giang Tả.
Giang Tả cũng hơi thắc mắc. Thường thì Kiếm Thập Tam toàn liên hệ thẳng với hắn.
Đoạn, Tô Kỳ nghe máy:
- Có chuyện gì vậy sư bá? Có phải ngài muốn tìm Giang Tả phải không?
Tô Kỳ im lặng đôi chút rồi nói:
- À được. Vậy thì con sẽ đi.
Ngắt máy, Tô Kỳ tự hỏi một lúc rồi mới quay sang nói với Giang Tả:
- Em phải đến chỗ sư phụ, sư bá bảo là muốn em đến ở cùng với sư phụ. Hình như là có chuyện gì ấy, nhưng mà sư bá lại không nói rõ là chuyện gì.
Giang Tả gật đầu:
- Ừm, em mau đi đi.
Mặc dù không rõ chuyện là như thế nào, nhưng Giang Tả cảm thấy nếu có chuyện không ổn, nhất định Kiếm Thập Tam sẽ liên lạc với hắn.
Quả nhiên, bóng Tô Kỳ vừa khuất dạng thì có một cánh cửa không gian xuất hiện bên người Giang Tả:
- Tiểu hữu, có chuyện rồi.
Giang Tả gật đầu, đoạn rảo bước đi vào bên trong cánh cửa không gian.
Giang Tả biết là chuyện lần này không nhỏ, hay phải nói, sự việc dính dáng đến khá nhiều thứ.
Bởi vì, Kiếm Thập Tam dẫn hắn đến thẳng thánh địa.
Nhìn Giang Tả biến mất, Lộ Chân ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì, xong nói:
- Ơ, còn chưa thanh toán mà.
Mạc Danh Bắc:
"..."
Cái lúc này mà còn nghĩ đến chuyện thanh toán à?
Nhìn cái là thấy hai người này đang có việc quan trọng, ai thèm để ý chuyện tiền cơm chứ.
Hơn nữa, ông chủ nhà cậu chắc chắn không để ý việc này.
Đương nhiên, Mạc Danh Bắc cũng chẳng định nói mấy thứ đấy.
Lão còn đang phân vân có cần phải dọn bàn hay không ấy.
Nhỡ một lúc nữa bọn họ muốn quay lại ăn tiếp thì sao?
Thở dài, Mạc Danh Bắc quyết định chờ xem chút nữa.
...
Bên ngoài Thánh Địa, trên đỉnh một ngọn núi nào đó.
Kiếm Thập Tam đứng dưới một gốc cổ thụ. Hắn ta nhìn gốc cây, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Sau khi đến nơi, Giang Tả tò mò hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Kiếm Thập Tam nhìn Giang Tả, xong mới nói:
- Đột nhiên Tiểu Huyền Vũ nghe thấy một giọng nói, giọng nói kia tự xưng là...
- Tồn tại Cổ Lão hay sao?
Không chờ Kiếm Thập Tam nói hết, Giang Tả đã ngắt lời, nói thay hắn ta.