Chương 1640: Vô Đề
Thấy Giang Tả hỏi vậy, Kiếm Thập Tam cảm thấy hơi ngạc nhiên nhưng cũng không quá bất ngờ. Dù sao thì hắn ta cũng rõ là Giang Tả biết rất nhiều thứ từ lâu rồi.
Mà có vẻ như Giang Tả cũng có cái tính như vậy, thích nói điểm mấu chốt thay người khác.
Suy nghĩ chợt lóe, Kiếm Thập Tam lên tiếng:
- Đúng vậy, có điều lão ta cũng không nói mình là ai cả.
Giang Tả đi tới sát vách núi, nhìn xuống cây cối hoa cỏ bên dưới, đoạn bảo:
- Lão ta nói sao?
Kiếm Thập Tam bước đến cạnh Giang Tả, trầm ngâm nhìn về phương xa, nói:
- Nói chuyện Thiên Bi thần chiến, lão ta nói mình có thể trở thành hi vọng trong chuyện thần chiến, nhưng có một yêu cầu.
Lần này, Kiếm Thập Tam không nói hết, hắn cảm thấy Giang Tả sẽ nói tiếp cho mình.
Nhưng Giang Tả lại không nói, chỉ nhìn chăm chăm vào Kiếm Thập Tam.
Kiếm Thập Tam cũng đối mặt với Giang Tả.
Giang Tả nói:
- Không có gì, anh nói tiếp đi.
Kiếm Thập Tam:
"..."
Cũng chẳng nghĩ gì nhiều, Kiếm Thập Tam nói tiếp:
- Lão bảo là lão cần có một cơ thể, một cái...
- Một cơ thể có thể vượt qua giới hạn, có thể chứa được lão có phải không?
Giang Tả lại một lần nữa tiếp lời.
Kiếm Thập Tam nghẹn họng.
Hắn ta cũng chẳng biết phải nói gì nữa.
Cuối cùng, hắn nói:
- Tiểu hữu cảm thấy rất vui sao?
Nếu không phải đang vui thì chắc chắn đã không nói đùa kiểu này với hắn rồi.
Kiếm Thập Tam quen Giang Tả chưa lâu, cơ mà vẫn ít nhiều hiểu được con người hắn.
Giang Tả lắc đầu:
- Không phải. Chỉ là tôi cảm thấy, tồn tại Cổ lão này, rất thú vị. Tôi chưa bao giờ nghĩ là ông ta sẽ tham dự vào thần chiến cả.
Giang Tả không quen lão ta nhưng vẫn biết đôi chút. Có tưởng tượng thế nào hắn cũng không ngờ tới là lão lại nói muốn tham gia đánh thần chiến cả.
Cảm giác không thật tí nào.
Kiếm Thập Tam nói tiếp:
- Lão ta đã từng giao hẹn với chủ nhân của Tiên Linh Động Phủ.
Nghe vậy, Giang Tả gật đầu đồng ý. Nói thế còn có khả năng, chủ nhân của Tiên Linh Động Phủ quen đủ hạng người, biết cả người này cũng là bình thường.
- Anh nói tiếp đi.
Thấy Kiếm Thập Tam không nói gì nữa, Giang Tả thản nhiên bảo:
- Không ngắt lời anh nữa.
Bấy giờ, Kiếm Thập Tam mới lên tiếng:
- Quả thật lão có nói là mình cần có một cơ thể. Tuy nhiên, lão không bảo là cần phải phá vỡ giới hạn, chỉ nói là cần một cơ thể khác biệt. Qua lời lão ta nói, chúng ta có thể xác nhận được cơ thể lão muốn là của ai.
Kiếm Thập Tam ngừng lại, nhìn thấy Giang Tả không có chút ý nào là muốn nói cả thì tiếp tục:
- Đó chính là cơ thể của Tiểu Huyền VŨ.
Giang Tả hỏi:
- Sau đó thì sao?
- Sư muội bảo Tiểu Huyền Vũ ngắt liên lạc nhưng mà Cổ Lão có bảo, thời gian không còn nhiều nữa, một khi bỏ lỡ cơ hội thì sẽ không còn lần sau, bỏ qua hi vọng của Nhân tộc.
Kiếm Thập Tam mặt không biểu tình.
Giang Tả không có chủ động nói rõ ràng mà hỏi:
- Nếu thế thì anh muốn biết cái gì?
- Lão là ai?
Kiếm Thập Tam hỏi thẳng.
- Rồng.
Giang Tả nhìn vô định, nói:
- Một con rồng duy nhất từ xưa đến giờ. Nó không có tên, nếu có thì cũng chỉ là Rồng. Có thể là nó bị lãng quên trong suốt chiều dài lịch sử. Tuy nhiên, có một điều vẫn là sự thật. Trên đời này thật sự có rồng.
Không ai biết nguồn gốc của nó. Có thể nói, vừa chào đời nó đã đứng ở trên đỉnh rồi. Thánh Long, Thiên Long, Thần Long mà chúng ta biết bây giờ đều là con cháu hậu duệ của nó. Với lại, cả con rồng sủng vật của anh nữa, nó cũng là hậu duệ của nó.
Đương nhiên, rốt cuộc thì nó sinh ra từ khi nào, chẳng ai biết cả. Cũng không ai biết tại sao nó lại đánh mất tự do cả.
Có điều, chắc chắn không phải là nó xuất hiện từ thời viễn cổ. Thậm chí, nó còn xuất hiện từ trước thời viễn cổ cơ.
Giang Tả vốn không thể tra cứu được lịch sử quá cũ.
Rất nhiều nơi không có ghi chép lại về vấn đề này.
Vốn dĩ hắn định tự mình đi hỏi thăm, nhưng cuối cùng cũng chẳng hỏi được cái gì, bởi gì hắn cũng quên mất chuyện này.
Giang Tả cũng từng thử thăm dò, nhưng lại thấy đối phương đan trong trạng thái tàn phế.
Chẳng biết là ai làm nữa.
Đương nhiên là trạng thái khi ấy của Giang Tả không phải là lúc tốt nhất, nên khó có thể chắc chắn đấy có phải là Long thật hay không.
Chắc là thật đấy, có lẽ, hắn thực sự là đã từng nhìn thấy Long.
Dù sao thì đối phương cũng khá là bí ẩn.
Sau đó, Giang Tả càng không thể biết rõ. Bởi vì, thời gian trôi qua, thời đại bây giờ của họ cũng đã bị hậu nhân gọi thành thời kỳ viễn cổ rồi.
Cứ như vậy, lịch sử hoàn toàn bị che phủ.
Những chuyện xa xưa ấy, trước đây chắc cũng có người biết, tuy nhiên, Giang Tả không thể nào biết được.
Chủ yếu là do lúc ấy, hắn không quá có hứng với vấn đề này.
Kiếm Thập Tam khá là ngạc nhiên. Hắn không ngờ trên đời này lại có Long cổ xưa. Hắn hỏi tiếp:
- Cảnh giới của nó là gì?
- Chí cao.
Giang Tả nói luôn.
Rồng chỉ có một con duy nhất đạt mức Chí cao.