Chương 1641: Vô Đề
Những loại linh thú khác không đạt được mức Chí cao bởi chúng đã bị hạn chế.
Ví dụ như là Thánh Thú của tứ tộc, tất cả bọn chúng đều bị hạn chế tùy theo dòng tộc.
Không ai có thể thoát ra được cả.
Bởi, đó là xiềng xích vốn có của thiên địa.
Ngay cả Long cũng không có cách nào phá giải được thứ gông xiềng này.
Loài người cũng có xiềng xích, nhưng xiềng xích của loài người khác với linh thú. Xiềng xích của loài người đã bị che dấu, đến đúng thời điểm mới lộ ra ngoài.
Mà linh thú, vừa chào đời đã bị đóng đinh xiềng xích rồi.
Nói đơn giản thì một loại xiềng xích có thể tháo gỡ, một loại đã hàn chết lại rồi.
Mà Long lại không phải chịu thứ xiềng xích này.
Tại sao lại vậy thì Giang Tả không biết.
Vấn đề này hẳn là có liên quan đến nguồn gốc của nó.
Kiềm Thập Tam trầm ngâm.
Nếu như đó là một con rồng cảnh giới Chí cao, lại chịu chiến đấu vì Nhân tộc. Vậy thì, nó thật sự là một hi vọng cho loài người.
Sau đó, Kiếm Thập Tam nhìn Giang Tả nói:
- Vậy thì, nó nói là không còn nhiều thời gian nữa ý là làm sao?
Nghe câu hỏi này, Giang Tả cười:
- Bởi vì đường sắp có người đi rồi. Một khi người khác đã đi thì nó sẽ không còn đường để đi. Đại môn sắp mở, một tờ giấy trắng sắp xuất hiện. Ai mở cửa trước thì nhà là của người đó, ai đoạt được giấy trắng trước thì nội dung là do người đấy viết. Nhà không phải của ngươi thì ngươi có vào cũng vô dụng. Giấy trắng đã viết xong thì sẽ không thể sửa nội dung nữa. Bây giờ, đại môn sắp mở cửa rồi. Một khi cửa mở thì kết cục cũng đã định.
Giang Tả thoáng ngẫm nghĩ đôi chút, nói tiếp:
- Nói khác đi, Tiểu Huyền Vũ mở cửa ra thì chỉ là một căn phòng rộng mười mất mét vuông. Còn Long mở cửa thì đó chính là cả một quốc gia. Nếu đó chỉ là một căn phòng rộng mười mất mét vuông thì lúc nó vào nhất định sẽ đầy ứ và bị nứt. Trừ phi là nó tự ép bản thân, rút lại còn có mười mất mét vuông cho vừa.
Kiếm Thập Tam gật đầu, hắn hiểu rồi.
Tiểu Huyền Vũ sắp thoát khỏi được hạn chế. Nhưng chỉ thoát ra được hạn chế của linh thú, bước sang trang mới cho khả năng của mình.
Cơ thể mới này cũng có thể giúp con rồng kia dung nhập hoàn toàn.
Hay có thể hiểu là thực lực không bị ảnh hưởng.
Nếu như dung nhập vào linh thú khác thì sẽ phải tự hạ thấp năng lực của bản thân, có ra ngoài cũng không có tác dụng gì cả.
- Một vấn đề cuối cùng.
Kiếm Thập Tam hướng mặt sang Giang Tả, hỏi:
- Nếu như Tiểu Huyền Vũ bị mượn cơ thể, vậy sẽ thế nào.
Nghe câu hỏi này xong, Giang Tả không còn cười nữa, cũng chẳng lấy bất cứ ví dụ nào mà chỉ có bốn chữ ngắn gọn:
- Tan thành mây khói.
Nghe câu trả lời đấy, mặt Kiếm Thập Tam căng hết ra.
Tuy hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng vẫn thấy khó có thể chấp nhận.
Có điều, hắn nhanh chóng bình ổn lại được tâm trạng của mình.
Kiếm Thập Tam ngẩng đầu, nhìn xa xăm, đột nhiên nói:
- Vậy thì tiểu hữu sẽ đưa ra quyết định như thế nào.
Giang Tả thoải mái bảo:
- Giống anh thôi.
Kiếm Thập Tam cũng bật cười, trong mắt toàn là sự kiên định:
- Tôi muốn trở thành Chí cao.
...
- Tôi muốn trở thành Chí cao.
Nghe thấy Kiếm Thập Tam nói thế, Giang Tả nhìn chăm chăm vào hắn ta.
Hắn cũng chẳng bảo gì thêm. Kiếm Thập Tam đạt đến Chí cao chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Nhưng đạt đến Chí cao chỉ trong một thời gian ngắn. Đây là chuyện không thể.
Ngay cả bản thân hắn cũng không có cái khả năng ấy. Hắn cũng phải cần mấy tháng.
Dĩ nhiên, Kiếm Thập Tam có thể làm được hay không, chuyện này cũng khó mà nói được. Có lẽ, hắn ta còn có cơ duyên khác nữa.
Mấy cái chuyện này, ai có thể nói trước chứ.
Đoạn, Kiếm Thập Tam lên tiếng nói:
- Lần này nếu ở Thánh Địa thì có hơi phiền phức. Tiểu hữu có thể tìm được chốn thích hợp để tôi thực hiện có được không? Điều kiện là nó có thể mở.
Kiếm Thập Tam rất mạnh nhưng dù sao hắn ta cũng chỉ có một thân một mình. Thực lực của hắn ta bây giờ cũng chỉ có hạn, nếu có thêm người hỗ trợ đương nhiên là tốt hơn rồi.
Về phần bên Giang Tả , nếu có thể không ra tay đương nhiên hắn hi vọng mình không cần phải ra tay rồi.
Dù sao thì nếu làm cũng sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến hắn.
Sau đó, hai người nói đến tình cảnh hiện tại của Thánh Địa.
Giang Tả ngẫm nghĩ một lúc rồi ảo:
- Đến Cốc Long Uyên đi. Dụ những người trong đó ra ngoài là được. Cứ nói với Thần Long là đại tiểu thư nhà nó gặp nạn là được thôi.
Cái này đúng là gặp nạn, nếu như Thánh Địa chịu tổn thương trầm trọng thì Cấm Địa cũng sẽ chẳng tốt lành gì.
Đại trận của Thánh Địa không phải ai cũng có thể dùng được. Nếu như cho Cấm Địa cưỡng ép sử dụng, vậy thì, đó sẽ là tổn thương nặng nề nhất.
Kiếm Thập Tam gật đầu đồng ý:
- Vậy chờ tôi quay về, rồi từ từ nói chuyện với Thần Long tiền bối.
Nếu như được Cốc Long Uyên đỡ hộ, vậy thì áp lực phía Thánh Địa thực sự sẽ giảm bớt rất nhiều.
Đương nhiên là hắn ta biết bên trong đó sẽ có vài vị cường giả.
Đặc biệt là thần long. Thiên hạ bây giờ hiếm có ai sánh bằng với nó.
Hoặc giả, có nhưng không ai biết.
Người Giang Tả biết không có nhiều. Có thể đánh ngang tay thì lại càng không có mấy ai.
Trừ Thần Long ra, thực sự không có người phù hợp.
Trầm ngâm nghĩ ngợi xong Giang Tả lại bảo:
- Có thể gọi cả Đoạn Kiều với lại m Dương ngư sang. Tôi nhớ là nó đã đạt được thiên thiếu. Có thiên thiếu, vậy thì m Dương ngư hoàn toàn có khả năng giết được một đối thủ bậc Cửu giai. Nếu Đoạn Kiều có thể nhặt lại thiên thiếu, vậy thì có thể giết tiếp.
Thiên thiếu trên đời chỉ có duy nhất một cái, cơ mà nếu lấy về thì sẽ không còn là duy nhất nữa.