Chương 1642: Vô Đề
Có thể dùng mấy lần được hay không còn phải xem m Dương ngư thế nào nữa. Với lại, có thể giết địch được hay không cũng phải xem Đoạn Kiều ngắm có chuẩn hay không.
Chỉ cần có thể nhắm trúng vị trí trí mạng, vậy thì hoàn toàn có thể một phát chết luôn.
Kiếm Thập Tam gật đầu:
- Lát nữa tôi sẽ dẫn đám chúng nó qua đây. Đúng rồi, tiểu hữu, đưa chìa khóa của cậu cho tôi.
Giao lại chìa khóa cho Kiếm Thập Tam, Giang Tả nói tiếp:
- Về phần Tiểu Huyền Vũ bên kia, anh nhớ bảo nó nỗ lực tu luyện. Có thể Long sẽ lựa chọn dùng sức mạnh cưỡng ép.
Kiếm Thập Tam nhíu mày:
- Dùng sức mạnh à? Có cách nào hữu hiệu để cản lại hay không?
Giang Tả đáp:
- Có. Bảo Tiểu Huyền Vũ tu luyện liên tục không ngừng nghỉ là được. Chỉ cần là đang trong trạng thái tu luyện, vậy thì con rồng kia sẽ không có cách để xâm chiếm. Ngay cả liên kết với Tiểu Huyền Vũ, nó cũng không thể thực hiện được.
Kiếm Thập Tam gật đầu đồng tình. Có vẻ cũng giống với sư muội nói. Sau đó, hắn ta hỏi tiếp:
- Thế thì nó có đổi một cơ thể khác để xuất hiện hay không?
Giang Tả lắc đầu:
- Trên lí thuyết thì sẽ không. Không bàn đến chuyện nó không thể nào liên tục tiếp cận những người khác nhau, cho dù nó có liên kết được với đối tượng khác thì vẫn có thể sẽ tự hủy bản thân. Trừ khi là nó ăn may gặp đúng người tiếp xúc được với nó, như thế, nó mới có thể hiện thế thông qua người đó. Mà cái này phải xem vận may.
Kiếm Thập Tam không hiểu:
- Vận may?
Giang Tả gật đầu:
- Nếu không thì sao tôi lại bảo ăn may chứ. Người này nhất định phải có tiềm lực vô cùng lớn. Có thể người này chưa có hi vọng đạt đến mức Chí cao nhưng cơ thể hắn nhất định phải thuộc loại đặc thù có khả năng chứa đựng được toàn bộ của nó. Đây mới là hai điểm quan trọng.
Mà khác với các linh thú khác, rồng không thể nào hoàn toàn chiếm được toàn bộ cơ thể người đó. Trừ phi là đúng lúc người đấy chết. Tóm lại, nếu người kia còn sống, cuối cùng, con rồng kia nhất định phải thoát khỏi cơ thể người đó, nếu không thì kết cục của nó sẽ là tự hủy mình.
Mà trong quá trình đó, người bị chiếm có thể sẽ gặp được không ít vận may đâu. Có điều, trên đời này liệu có người như vậy hay không, thật cũng khó nói.
Nghĩ xem, có thể chứa đựng được rồng. đâu phải chuyện dễ dàng đâu. Hơn nữa, đây cũng chỉ là lí thuyết tôi, chưa có ai từng thử. Dù sao thì Long cũng chỉ có một con thôi mà.
Kiếm Thập Tam nhận ra, Giang Tả thực sự biết rất nhiều.
Cơ mà, kiểu người như vậy rõ ràng là không tồn tại trên đời này. Bọn họ có muốn thử xem thế nào cũng không được.
Kiếm Thập Tam cũng không suy tư quá nhiều.
- Để tôi đưa tiểu hữu về trước, sau đó đi làm những chuyện còn lại.
Giang Tả gật đầu. Cũng chẳng mất nhiều thời gian của hắn cho lắm. Giờ quay về vừa khéo hắn có thể tiếp tục ăn nốt cơm.
Đống hải sản tươi kia thật sự rất ngon.
Kiếm Thập Tam lập tức mở cửa không gian đưa Giang Tả về thẳng. Chỉ là, khi vừa mới quay lại chỗ quán của ông chủ quầy đậu hũ, hắn ngớ người luôn.
Mặt bàn sạch sẽ, khô cong. Ngay cả bát đũa cũng chẳng sót cái nào.
Giang Tả nhìn sang Mạc Danh Bắc đang đơ người vì chả hiểu gì bên cạnh, lạnh lùng hỏi:
- Cơm của tôi đâu?
...
Tô Kỳ bị Kiếm Thập Tam gọi đến ở với Nguyệt Tịch. Lúc này đây, đương nhiên là Tô Kỳ đã nhận ra được sư phụ mình đang có tâm trạng.
Thấy Tô Kỳ tới, Nguyệt Tịch mỉm cười hỏi:
- Tiểu Cửu, sao con lại tới đây?
Tô Kỳ lo lắng đi đến bên cạnh Nguyệt Tịch, bảo:
- Có phải là người cãi nhau với sư bá không? Mặt mũi người trông khó coi quá.
Nguyệt Tịch cảm thấy khô héo lời.
- Sao con lại nghĩ thế?
Tô Kỳ đáp:
- Nếu như con với ông xã cãi nhau, lúc ấy tâm trạng con cũng khó chịu, chẳng có hứng làm gì cả, chỉ ngồi chờ anh ấy tới dỗ dành con thôi.
Thi thoảng, con sẽ chủ động gọi anh ấy tới dỗ con. Sư phụ, cãi nhau không thể giải quyết được vấn đề đâu.
Đôi lúc, người cần phải đặt mình vào vị trí của sư bá để nghĩ. Tình yêu không phải là chuyện để so đo cao thấp xem là ai hơn ai đâu. Nếu cứ thế sẽ không thể hạnh phúc được.
Mà như vậy cũng không phải là tình yêu. Tuy là con khá đỏng đảnh, tính cách cũng ẩm ương, cơ mà con luôn tránh ra vẻ giận dỗi hay đòi hỏi những lúc ông xã đang nổi giận hoặc là đang buồn phiền.
Anh ấy chiều con, nhường nhịn con không đồng nghĩa với việc anh ấy ở vị thế thấp hơn con.
Mà con ngoan ngoãn, nghe lời anh ấy cũng không có nghĩa là con ở dưới anh ấy.
Cái này không thể so như vậy được.
Con thấy là sư bá nhường nhịn sư phụ rất nhiều đó. Ông xã con hay cười nhạo con lắm.
Tuy là thi thoảng con sẽ đập lại anh ấy.
Nguyệt Tịch ngơ ngác, đồ đệ của bà đang nói cái gì thế?
Con bé đang dạy bà đấy à?
Nhưng mà có chuyện gì mà ngay cả Tiểu Cửu nhà bà cũng có thể nói ra những lời như vậy chứ?
Sau đó, Nguyệt Tịch âm thầm sờ tay lên trán Tô Kỳ:
- Đâu có sốt đâu.
Tô Kỳ chu môi:
"..."
- Sư phụ, con vẫn khỏe mà.
Nguyệt Tịch rút tay về, nói:
- Đang ổn thế sao con lại nói những lời đó?
Tô Kỳ đáp:
- Không dưng sư bá lại bảo con đến ở cùng với người. Lúc con đến thì lại thấy người có tâm trạng, trông rõ buồn phiền, nên là dĩ nhiên con muốn khai thông tư tưởng giúp sư phụ rồi. Con là người từng trải rồi đấy nhé.
Cộp!
Nguyệt Tịch gõ trán Tô Kỳ. Lại còn là người từng trải cơ đấy.
Xong thì bà hỏi:
- Sư huynh bảo con qua đây hả?
Tô Kỳ xoa trán, gật đầu. Cô thấy mình khổ quá đi thôi, nhưng mà hình như tâm trạng sư phụ tốt hơn rồi thì phải.
Nguyệt Tịch thấy hơi thắc mắc. Sư huynh đang quan tâm bà hay sao? Thực ra hắn ta chỉ đang kiếm cớ đuổi Tô Kỳ đi mà thôi.
Tô Kỳ tò mò hỏi:
- Sư phụ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?
Nguyệt Tịch trầm ngâm suy nghĩ chút rồi mới nói:
- Trẻ con không nên tò mò, hỏi nhiều quá đâu. Con mau về với ông xã của con đi.
Tô Kỳ:
"..."
Được rồi, về thì về.
Chỉ là cô vừa mới định quay người về đã thấy Huyền Vũ tiền bối mở mắt ra, mặt tuyệt vọng.
Tô Kỳ lại hào hứng hỏi:
- Huyền Vũ tiền bối sao thế ạ?
Nguyệt Tịch không đổi sắc mặt nói:
- Thức đêm thôi.
Tô Kỳ: "???"
Tiểu Huyền Vũ:
- Ta muốn ngủ.
Dưới đấy một vùng biển nào đó không biết tên, một ý niệm được truyền ra:
- Trao đổi thất bại. Có cần phải dùng sức mạnh cưỡng ép không? Không được, rất khó, làm thế sẽ ảnh hưởng đến chuyện đại môn mở ra.
Hơn nữa, đối phương cũng không cho ta cơ hội đấy.
Tiếp tục chờ thôi, hi vọng sẽ có sự biến chuyển.