Chương 1643: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1643: Vô Đề

Sau khi Tô Kỳ rời đi, Kiếm Thập Tam xuất hiện ở chỗ Nguyệt Tịch.

Nguyệt Tịch thấy Kiếm Thập Tam quay lại thì lập tức bước ra đón, hỏi:

- Sư huynh, làm xong việc rồi sao?

Tuy là Nguyệt Tịch không rõ Kiếm Thập Tam đi đâu, đi như thế nào nhưng bà biết rõ tại sao hắn ta lại phải đi.

Kiếm Thập Tam gật đầu:

- Muội, muội không cần phải để ý đến, đến cái người kia đâu. Cứ, cứ để Tiểu Huyền Vũ tập trung, tập trung tu luyện. Như vậy là được rồi.

Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam. Bà không khỏi nghĩ đến lời của Tô Kỳ. Đặt mình vào vị trí của người khác để nghĩ. Áp lực mà sư huynh bà đang phải chịu có lẽ còn lớn hơn bà tưởng tượng rất nhiều.

Bằng không, huynh ấy sẽ không nói như thế này.

Cuối cùng, Nguyệt Tịch nhìn thẳng vào mặt Kiếm Thập Tam, tươi cười nói:

- Dạ, sư huynh.

...

Sau khi rời khỏi chỗ Nguyệt Tịch, Kiếm Thập Tam đi tới tiểu khu Giang Tả ở.

Lần này hắn ta tới đây là để nhờ vả đám Đoạn Kiều.

Việc hắn ta cần làm thực sự rất nhiều.

Tuy là Kiếm Thập Tam muốn trở thành Chí cao nhưng chuyện Thánh Địa mới là việc cần kíp trước mắt.

Thánh Địa tuyệt đối không thể có vấn đề gì được.

Nếu như Đoạn Kiều có năng lực, chắc chắn hắn ta sẽ không bỏ qua người này.

Có điều, lúc Kiếm Thập Tam vừa mới đi đến đường tới khu vực Giang Tả ở, tự dưng hắn trông thấy một người.

Kẻ này đang nhìn hắn ta.

Đó là một vị đạo sĩ. Vị đạo sĩ trông không hề giống với người bình thường, và Kiếm Thập Tam cũng không đoán định được tu vi của người này.

Đúng là một người kỳ lạ. Có điều, Kiếm Thập Tam cũng nhận ra là người này không có ác ý.

Do đó, tại sao người này lại ở đây, Kiếm Thập Tam cũng không quan tâm, nên hắn ta cư coi như chưa từng gặp, rồi tiến thẳng đến tòa nhà Giang Tả ở.

Nhưng, lúc Kiếm Thập Tam bước qua người vị đạo sĩ kia, người đó lại xoay người sóng vai đi cùng hắn.

Kiếm Thập Tam chẳng vì thế mà dừng bước. Thậm chí, hắn còn chẳng hề có ý lên tiếng hỏi.

Thay vào đó, vị đạo sĩ kia lại lên tiếng trước:

- Tôi mới bói một quẻ...

Kiếm Thập Tam không để người kia nói xong đã ngắt lời trước:

- Tôi không quan tâm.

Rõ ràng, vị đạo sĩ kia cực kỳ bất ngờ.

Sau đó, người đấy lập tức bình ổn lại tâm trạng mình, nói tiếp:

- Việc chúng ta gặp nhau là vô cùng khó. Đây là vấn đề số mệnh, vận may bùng nổ.

Nói xong, vị đạo sĩ đấy lại sững người một chút, rồi thở dài, nói tiếp:

- Gặp được tôi, đấy là nhờ duyên phận của cậu dẫn lối, ngươi được vận may chiếu cố. Tôi có thể cho ngươi biết một chút để cậu có thể tin tưởng. Chẳng hạn như, hi vọng để trở thành Chí cao.

Nghe đến đây, Kiếm Thập Tam đột ngột dừng ước.

Sau đó, hắn ta kinh ngạc nhìn về phía vị đạo sĩ kia, nói:

- Ý của ông là sao?

Giống như là được trở về đúng sân nhà của mình, vị đạo sĩ kia nói liên tục:

- Trở thành Chí cao trong một thời gian ngắn. Hay có thể nói là đạt được sức mạnh của Chí cao trong một thời gian ngắn. Khắp thiên hạ này, người có thể làm được chuyện như vậy, tuyệt đối không có quá hai người. Mà cậu, chính là một trong số đó.

Kiếm Thập Tam không hiểu nổi:

- Tôi cần phải làm gì?

Đạo sĩ lắc đầu:

- Tôi không biết. Tôi chỉ biết là cậu có được một cái gì đó. Vật đấy, gần đây cậu mới có được. Nếu như cậu không có được nó, vậy thì sẽ không đủ điều kiện để tôi gặp cậu và cậu cũng sẽ không gặp được tôi. Tôi chỉ có thể nói tới vậy thôi.

Kiếm Thập Tam nhớ tới cái gì đó, hắn thấy hơi phân vân.

Thậm chí, hắn thấy khó lòng mà tin nổi.

Trực giác bẩm sinh mách bảo hắn rằng mình sẽ trở thành một đại đạo giả, rất nhanh thôi.

Nhưng, trở thành Chí cao, việc này lại vô cùng khó.

Có điều, nếu có được vật kia giúp sức, vậy thì, có lẽ, hắn ta thật sự sẽ đạt được.

Ít nhất thì tạm thời đạt được.

Lúc bấy giờ, vị đạo sĩ kia lên tiếng nói thêm lần nữa:

- Đúng rồi. Hồi trước, cái tên Phá Hiểu kia nợ tôi một viên Tam phẩm Linh thạch, cậu cần phải trả giúp tên đó cho tôi.

Kiếm Thập Tam sửng sốt, vị đạo sĩ này quen biết tiểu hữu sao?

Nhưng mà hắn nói cái gì ấy nhỉ? Một vị đạo sĩ hay nói nhảm?

Đúng là giống thật.

Cuối cùng, Kiếm Thập Tam ném cho vị đạo sĩ kia một viên Tam phẩm Linh thạch. Xong, hắn ta nói:

- Tôi nghe nói là ông có bán pháp bảo. Tôi...

- Ơ kìa, Nguyệt Tịch tiên tử.

Đột nhiên vị đạo sĩ kia nhìn ra sau Kiếm Thập Tam, ngạc nhiên kêu.

Kiếm Thập Tam xoay người lại nhìn thử theo phản xạ. Có điều, hắn ta cũng nhanh chóng quay đầu lại.

Bởi, sau lưng hắn ta, không hề có sư muội đứng ở đấy.

Mà lúc hắn ta ngoảnh mặt lại, vị đạo sĩ kia cũng đồng thời không có ở chỗ cũ luôn.

Kiếm Thập Tam:

"..."

Không muốn bán thì có thể nói thẳng từ chối mà. Hắn đâu phải loại ép mua ép bán chứ.

Đâu cần phải dùng cả trò như này đâu.

Lắc đầu, Kiếm Thập Tam không nghĩ ngợi nữa. Xong mấy việc này, hắn phải thử ý tưởng khi nãy mới được.

Về phần vị đạo sĩ vừa nãy, có thời gian hắn sẽ hỏi thử Giang tiểu hữu có biết lai lịch của người này hay không.

Còn chuyện Linh thạch, hắn cũng không muốn để Giang Tả phải nợ.

Tính đâu ra đấy, Kiếm Thập Tam hắn cũng là trưởng bối của đối phương.

Nếu để Giang Tả biết, đoán chừng hắn sẽ tình nguyện trả lại tiền.