Chương 1644: Vô Đề
Đi tới cửa nhà Giang Tả, Kiếm Thập Tam lập tức mở cửa bằng chìa khóa khi nãy Giang Tả đưa cho mình.
Có điều, vừa mới mở cửa đã có một quả trứng phi thẳng về phía Kiếm Thập Tam.
Quả trứng này ngừng ngay trước mặt hắn, không có cách nào tiến thêm bước nữa.
Bình tĩnh lại, Kiếm Thập Tam hướng mắt nhìn vào bên trong.
Lúc này đây, hắn ta thực sự cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Bàn, ghế sofa, ti vi, tất cả đều đã bị đập vỡ.
Đèn trần thì bị nổ.
Kiếm Thập Tam:
"..."
Giờ hắn đang nghĩ, có lẽ nào Giang Tả sẽ đến tìm hắn đòi tiền bồi thường hay không?
Sau đó, hắn nhìn về phía những người khác đang ở trong đại sảnh.
Lúc đó, Đoạn Kiều đang giữ một con heo, trông nó có vẻ cực kỳ mệt mỏi. Đây là một con heo Tứ giai.
m Dương ngư đang bị con heo kia ngậm trong miệng, có vẻ đang vô cùng đau đớn.
Hồng Thự đứng cạnh dáng vẻ như vừa mới ném đồ ra ngoài cửa.
Có lẽ đó là quả trứng bên cạnh hắn đây.
Cái tình cảnh gì thế này?
Đây chính là hậu quả khi phải nuôi một đám lúc nào cũng làm ra chuyện không ngờ tới hay sao?
Đồng cảnh ngộ ngơ ngác không hiểu chuyện gì có cả đám Đoạn Kiều nữa. Nguyên một đám vốn đang đuổi bắt nhau lúc này cùng dừng hết lại, đơ người.
Tiêu rồi.
...
Lúc này, Giang Tả vẫn còn đang bận ăn cơm. Ông chủ quầy đậu hũ đã dọn một bàn ăn mới cho hắn.
Nhưng đang ăn, đột nhiên hắn lại sững người ra.
Bởi vì, hắn vừa mới nhớ ra một chuyện.
Hình như là Tô Kỳ đang tới kỳ.
Mà tới kỳ thì có nghĩa là gì?
Điều đấy có nghĩa là cô cực kỳ xui xẻo.
Vừa nghĩ thế, Giang Tả đứng bật dậy, rồi rút điện thoại di động ra, gọi cho Tô Kỳ.
Quả nhiên, không gọi được.
Sau đó, Giang Tả liên lạc với sư phụ cô, nhận được câu trả lời là Tô Kỳ về từ lâu rồi.
Nghe thấy thế, Giang Tả đi khỏi quán của ông chủ quầy đậu hũ ngay lập tức.
Hắn cần phải dùng tiền xu để tìm Tô Kỳ.
Mà Mạc Danh Bắc nhìn thấy Giang Tả rời đi, lại nhìn bàn lần nữa, nghĩ ngợi.
Nhưng lần này, lão nhanh chóng quyết định. Không động với đống đồ ăn bàn này nữa.
Chờ người kia trở về .
Thậm chí, lão còn cẩn thận mở chế độ giữ ấm cho bàn đấy.
Đảm bảo, lúc người kia quay lại vẫn được ăn đồ còn nóng.
Vậy thì sẽ không còn lí do để trách bọn họ nữa, có phải không?
Mạc Danh Bắc tự tặng một cái like cho sự nhanh trí của bản thân.
Giang Tả cầm tiền xu đi trên mặt tuyết.
Khả năng định hướng của hắn chắc chắn không có bất cứ vấn đề gì. Nhưng hắn không biết chỗ cần tới có xa không, do vậy, hắn cũng không dám đi quá nhanh.
Có điều, lúc hắn vừa mới sang đến ngọn núi tuyết bên cạnh, thì tự dưng núi tuyết đổ ầm xuống.
Rầm! Rầm!
Không một dấu hiệu báo trước đã xảy ra. Vì thế, Giang Tả sững người luôn.
Hắn sửng sốt không phải do núi tuyết đột nhiên đổ xuống mà là vì núi tuyết đổ có thể sẽ chôn cả Tô Kỳ.
Giang Tả nhanh chóng bay đi, cuối cùng cũng tìm được vị trí của Tô Kỳ.
Nhưng chỗ đó lại không thấy dấu vết của Tô Kỳ đâu cả.
Cho nên, Giang Tả nhìn xuống dưới mặt đất.
Hắn lập tức huy động Thủy Nguyên tố. Tuyết trên mặt đất bị Giang Tả tách ra, còn hắn thì liên tục hạ thấp độ cao xuống.
Chẳng bao lâu sau, Giang Tả đã đi đến tận dưới cùng. Hẳn cảm nhận được có một tầng hàn băng vững chắc ở phía dưới.
Nơi này là một không gian không nhỏ tí nào.
Nhờ có ánh sáng chiếu rọi, hắn nhìn được xung quanh.
Hắn trông thấy Tô Kỳ mặt đầy ủy khuất, trông cực tủi thân.
Nhìn thấy Tô Kỳ không có thương tích gì quá lớn, Giang Tả thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thấy Giang Tả tới, Tô Kỳ vừa tủi thân lại vừa xúc động.
Cô thấy tủi thân vì tới tận lúc này ông xã mới nhớ tới mình.
Còn xúc động là vì cuối cùng ông xã cũng tìm thấy cô rồi.
Tô Kỳ òa khóc rồi lập tức lao về phía trước định ôm Giang Tả.
Nhưng mới chạy được nửa đường, tự nhiên lại bị trượt chân, mặt cắm thẳng xuống đất.
Bộp!!!
Tô Kỳ ngã thẳng xuống lớp đất cứng rắn.
Giang Tả nhìn thấy liền sửng sốt.
Hắn lập tức vội vội vàng vàng chạy tới đỡ Tô Kỳ dậy.
Nâng đầu Tô Kỳ dậy, Giang Tả thấy đầu cô bị đập xanh tím.
Giang Tả quan tâm hỏi thăm:
- Em có sao không?
Tô Kỷ tủi thân nói:
- Anh là một ma pháp sư giỏi như vậy, tại sao lại không đỡ được em hả?
Giang Tả thất thần đôi chút rồi cương quyết lắc đầu bảo:
- Anh luôn nhớ mình là người bình thường, nên không có thói quen sử dụng pháp thuật.
Tô Kỳ tựa vào tay Giang Tả để đứng dậy, hỏi:
- Thật sao?
Giang Tả gật đầu:
- Thật mà.
Đây là sự thật.
Hắn hoàn toàn không có thói quen sử dụng pháp thuật.
Hơn nữa, ở bên cạnh Tô Kỳ, hắn vẫn luôn là người bình thường.
Nếu không phải là chuyện gì nguy hiểm, căn bản là hắn sẽ không nghĩ tới việc sử dụng pháp thuật.
Còn về việc Tô Kỳ trượt chân ngã, nói thế nào đây nhỉ, hắn cảm thấy quen rồi.
Cho nên là...
Sau đó, Tô Kỳ dựa vào ngực Giang Tả, kêu:
- Đau quá đi.
Giang Tả ôm Tô Kỳ, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, bảo:
- Được rồi, để anh đưa em về.
Rồi Giang Tả hỏi cô tiếp:
- Em muốn cõng hay là bế đây?
Tô Kỳ đáp:
- Cõng đi, bế ngại lắm.
Giang Tả gật đầu xong nói:
- Vậy anh sẽ bế em về.
Hắn nói xong thì lập tức bế Tô Kỳ dậy kiểu bế công chúa.