Chương 1649: Vô Đề
Giang Tả nhìn Đoạn Kiều đang ở trên mặt bàn.
Đoạn Kiều lập tức nói: "Ta, ta bắt được."
Nếu là bắt được nó, vậy không có cách nào để tìm ra nó từ đâu tới, nhưng mà cũng không quan trọng.
Một con là ổn rồi.
Khi con lợn con nghe được mọi người thảo luận về cách ăn nó, nó sợ hãi đến mức xỉu ngang.
Chủ nhân, cứu mạng.
Đây là ý nghĩ cuối cùng trước khi nó ngất xỉu.
Tô Kỳ chớp mắt nhìn Giang Tả, cô phát hiện Giang Tả không biết nấu ăn, nhưng hắn rất biết ăn.
Cô không ngạc nhiên, dù sao thì Giang Tả cũng từng học nấu ăn rất lâu, nghiên cứu nhiều loại nguyên liệu để nấu ăn, nhưng đáng tiếc là vẫn thất bại.
Tô Kỳ đột nhiên nhìn Hồng Thự.
Cô đang nghĩ, Giang Tả đột nhiên nuôi một con vịt, không phải cũng để ăn đó chứ?
Điên mất.
Phải thay đổi thôi.
Vật nuôi không thể ăn được, tốt xấu gì chúng cũng phải được nuôi bởi sư tỷ trước, sau đó mới có thể thể ăn một cách an tâm.
Đương nhiên, Hồng Thựbây giờ không thể ăn được, dù sao chính mình cũng đã nuôi nấng lâu như vậy.
Nhưng con lợn này thoạt nhìn trông rất khác thường, cũng không biết nó có phải là hoang dã hay không.
...
Giang Thành.
Tây Môn Linh Lung đang ngủ say đột nhiên bị giật mình bừng tỉnh.
- Ta vừa mơ thấy Hoa Hoa. Có phải nó đã xảy ra chuyện gì không?
Tây Môn Linh Lung tự lẩm bẩm.
Cô cùng với linh thú có một loại năng lực cảm nhận rất khác biệt, có một vài lúc có thể cảm nhận được nhau.
Nhất là loại Tứ giai Linh thú giống như Hoa Hoa.
Sau khi suy nghĩ về điều đó, Tây Môn Linh Lung định tìm cách triệu hoán Hoa Hoa.
Sau đó khi kêu gọi rất lâu, cũng không thấy đầu bên kia hưởng ứng lại.
Tây Môn Linh Lung nhíu mày:
- Hoa Hoa thật sự gặp nạn rồi sao? Không được, ta phải cưỡng chế triệu tập.
Ngay sau đó Tây Môn Linh Lung đã đứng dậy chuẩn bị, định cưỡng chế triệu tập.
Sau đó triệu tập một chút thì liền bị cắt ngang.
Đúng vậy, có một ngoại lực mạnh mẽ cắt ngang.
- Thật sự đã xảy ra chuyện gì vậy. Ca ca bắt mắt Hoa Hoa rồi sao?
Nghĩ đến đây, Tây Môn Linh Lung trực tiếp gọi điện thoại cho Tây Môn Xuy Hỏa.
Ngay sau đó điện thoại được kết nối:
- Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà làm cái gì vậy?
Lúc này, Tây Môn Xuy Hỏa đã mang theo đồ đạc đi ra ngoài.
Dù sao thì lúc này hắn vẫn ở trong khu vực Giang Thành, hắn cần giao tiếp tốt với người khác.
Để hỗ trợ lẫn nhau.
Khi Tây Môn Linh Lung nghe thấy tiếng Tây Môn Xuy Hỏa, cô ấy lập tức lo lắng nói:
- Anh, anh nói có phải anh bắt mất Hoa Hoa rồi không? Không phải là anh ăn thịt nó rồi đó chứ?
Tây Môn Xuy Hỏa ngạc nhiên:
- Con lợn đó? Nó không phải bị em đem đi rồi sao? Anh đã tìm kiếm ở Ngự Linh Tông hồi lâu mà, nhưng đâu có tìm thấy nó.
- Thật sao?
Tây Môn Linh Lung không tin.
- Em phải tin anh trai mình chứ, mà tại sao em lại nghĩ rằng nó đang ở với anh?
Tây Môn Xuy Hỏa hỏi một cách bất đắc dĩ
Tây Môn Linh Lung nói:
- Hoa Hoa biến mất rồi, em không triệu hoán nó được, hơn nữa cưỡng chế triệu hoán bắt đều bị cắt ngang gián đoạn. Em liền nghĩ anh đã bắt Hoa Hoa, nhất định là anh muốn ăn nó.
Tây Môn Xuy Hỏa cảm thấy suy đoán của em gái mình cũng hợp lý, nhưng lần này không phải là hắn.
- Không phải anh. Nếu là anh, anh nhất định sẽ cắt một miếng thịt, cũng không đến mức làm gián đoạn triệu hoán của em.
Tây Môn Xuy Hỏa giải thích.
- Vậy lỡ như anh làm tổn thương Hoa Hoa mà không muốn em biết thì sao? Anh muốn trốn đi trước rồi mới tính tiếp?
Tây Môn Linh Lung vẫn không tin.
Tây Môn Xuy Hỏa đứng hình mất năm giây không nói gì, cuối cùng nói:
- Hiện tại anh đang ở gần Giang Thành rồi, muốn trốn thì đã sớm chạy thoát từ lâu.
Tây Môn Linh Lung lần này ngược lại không có nghi ngờ nữa, mà là vô cùng lo lắng:
- Hoa Hoa đi đâu vậy? Có gặp nguy hiểm hay không?
Tây Môn Xuy Hỏa nói:
- Chuyện gì có thể xảy ra chứ? Linh thú của em là một con lợn. Người khác dù có muốn tìm thú cưng cũng không thèm bắt nó. Mất mặt.
Tây Môn Linh Lung lo lắng sắp khóc:
- Nhưng mà anh muốn ăn nó còn gì, có lẽ nào nó bị ăn mất không? Bây giờ có khi nào bị đưa tới bàn ăn rồi không? Ca, anh có thể giúp em được không? Hoa Hoa nhất định đang đợi em đến cứu.
Tây Môn Xuy Hỏa có chút kinh hãi, em gái của hắn đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?
Trên đường đến bàn ăn?
Đây đều là loại liên tưởng gì vậy?
Chứng hoang tưởng bị hại sao?
Nhưng khi nghe thấy tiếng khóc nức nở của Tây Môn Linh Lung, hắn rất bất lực, hắn còn có thể làm gì nữa?
Không có cách nào để từ chối, nhất là khi bây giờ đã ra ngoài mà cũng không biết khi nào mới có thể quay lại.
Cuối cùng cũng chỉ có thể nói:
- Được rồi biết rồi, bây giờ anh tới ngay, rất nhanh sẽ đến nơi.
Cúp điện thoại xong, Tây Môn Xuy Hỏa liền nói với Phần Thiên Linh Thú và Tẫn Linh Thu:
- Bây giờ tôi phải đi xem Linh Lung thế nào trước, hai vị tiền bối có vội không?
Tẫn Linh Thu đáp:
- Không vội, dù sao thì đi xem thử tiểu nha đầu kia cũng tốt, con bé cũng rất đáng yêu.
Phần Thiên Linh Thú vẫn nằm trên đầu Tây Môn Xuy Hỏa như cũ, không có biểu hiện gì.
Như vậy Tây Môn Xuy Hỏa liền trực tiếp cho đó là lời đồng ý.