Chương 1656: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1656: Vô Đề

Tĩnh Nguyệt đã trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng trong lúc trọng thương cũng có thể tiêu diệt được tên địch thủ cuối cùng.

Đúng là thập tử nhất sinh, sự hùng mạnh của cô tất cả đều là dựa vào máu, mồ hôi và nước mắt để đổi lấy.

Khác với một số người.

Bọn họ đều không cần phải nỗ lực.

Sau đó Tĩnh Nguyệt được chữa trị như bình thường, liền trực tiếp định rời đi.

Không còn cách nào khác, cô lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Giống như lần trước.

Chỉ là Tĩnh Nguyệt vừa đến cửa thì thấy nó lại không mở cửa.

Tĩnh Nguyệt nói:

- Thánh Địa đã hết tiền rồi?

Trên cửa hiện ra một chữ: Có.

- Vậy còn không mau đi lấy tiền? Có tiền mà không lấy, ngươi có phải bị ngốc không?

Tĩnh Nguyệt nói thẳng.

Cánh cửa này dường như im lặng hồi lâu, cuối cùng hiện ra một vài chữ: Ngươi lấy đâu ra mặt mũi mà bảo ta đi lấy tiền một cách trắng trợn như thế?

Tĩnh Nguyệt không khỏi thở dài:

- Chậc chậc, rõ ràng là ngươi đã lấy quen tay rồi, việc gì còn phải nói ta mặt dày. Được rồi, mở cửa đi, Thánh nữ đây đã đã bế quan lâu như vậy, nên ra ngoài gây chuyện, à không, đã đến lúc đi cứu thế giới rồi.

Lúc này cửa mở ra, Tĩnh Nguyệt tự nhiên thuận lợi rời đi, mà bảo khố của Thánh Địa cũng mất đi rất nhiều Linh thạch.

Tĩnh Nguyệt không có chút áp lực tâm lý nào với chuyện này cả.

Tiền cũng không phải là bản thân Tĩnh Nguyệt cô lấy, đừng hòng đòi cô trả lại.

Điều mà Tĩnh Nguyệt vừa mới phải đối mặt đương nhiên là thăng cấp Ấn ký, chuyện này xảy ra vô cùng thường xuyên, cô đã quen với nó từ lâu rồi.

Dù sao thì thăng cấp cũng không phải chuyện một hai lần.

Lúc này Tĩnh Nguyệt cảm thấy cô lại xuất hiện trên Thụ Diệp một lần nữa.

Lúc này, cô nhìn thấy tất cả các Thụ Diệp đều nổi trên một mặt phẳng, sau đó Thụ Diệp của cô biến thành một dấu chấm, có ghi tên Tĩnh Nguyệt ở bên cạnh.

Tiếp theo là đến Thụ Diệp của Cửu Tịch, Thụ Diệp của cô ấy cũng biến thành một dấu chấm cách đó không xa, tên của Cửu Tịch đương nhiên cũng được đánh dấu ở bên cạnh.

Sau đó, tất cả các Thụ Diệp đều biến thành một dấu chấm, đều xuất hiện tên.

Nhưng ngay sau đó cô phát hiện ra rằng không có Thụ Diệp của Nam Thánh nữ dự khuyết, không đúng, là dấu chấm của hắn đã biến mất.

Như thể chưa từng xuất hiện.

Ngay sau đó Tĩnh Nguyệt nhận được một tin nhắn:

"Nam Thánh nữ dự khuyết đã ẩn vị trí, có cưỡng chế mở ra hay không?"

"Có/Không"

Tĩnh Nguyệt á khẩu một lúc khi nhìn thấy tin nhắn này, nhưng cô cũng biết một điều, đó là dấu chấm này thật ra là một vị trí, tức là Ấn ký có chức năng định vị?

Chức năng này cũng không tồi.

Về việc có nên cưỡng chế mở định vị hay không, Tĩnh Nguyệt nghĩ một chút, rồi cuối cùng bấm Có.

Dù biết cái này chẳng có tác dụng gì cả, nhưng vẫn muốn thử.

Tin nhắn mới:

"Đang mở định vị của Nam Thánh nữ dự khuyết ..."

Sau đó, Tĩnh Nguyệt không biết đó có phải là ảo giác hay không, cô cảm thấy Ấn ký tạm dừng lại, sau đó tin nhắn mới lại xuất hiện:

"Đang chờ Nam Thánh nữ dự khuyết xác nhận mở định vị"

"Nam Thánh nữ dự khuyết từ chối mở định vị."

"Nam Thánh nữ dự khuyết tắt tính năng cưỡng chế mở định vị"

"Thánh nữ Tĩnh Nguyệt không thể cưỡng chế mở định vị của Nam Thánh nữ dự khuyết"

Tĩnh Nguyệt:

"..."

Lần này phản ứng rất kịch liệt đó.

- Thật sự đúng là keo kiệt, chỉ là vị trí thôi mà. Biết thì có sao đâu. Chắc là đang ở bên Thánh nữ dự khuyết nào đó cho nên sợ bị người khác biết chứ gì?

Tĩnh Nguyệt lắc đầu.

Cô đương nhiên cũng không quan tâm, kết cục này cô sớm đã đoán được rồi.

Nhưng Ấn ký đúng thật là rất ngốc, vậy mà vẫn đi hỏi cô những câu kiểu như vậy.

Chẳng lẽ không lưu lại chút kinh nghiệm nào của lần trước hả?

Đúng thật là, chẳng thông minh chút nào.

Còn chẳng bằng cái cửa đó nữa.

Sau khi xác định vị trí, Tĩnh Nguyệt nhìn thấy một màn sương mù, màn sương mù ấy đột nhiên xuất hiện, sau đó mới rõ ràng hơn một chút.

Cuối cùng sương mù biến mất.

Mà sau khi màn sương biến mất, Tĩnh Nguyệt lại trở lại với những chiếc lá cây ban đầu.

Toàn bộ những thứ vừa nãy đều tan biến.

Tĩnh Nguyệt biết, tiến hóa lần này đại khái chỉ như vậy.

Sau khi ra ngoài rồi, cô mới phát hiện ra rằng mình có thể kiểm tra vị trí của những người khác thông qua Ấn ký.

Chà, cũng là một chức năng hữu ích.

Sau đó, lúc chọn cửa sổ trò chuyện, cô đã hết hồn khi phát hiện ra, cô từ 2 chữ giờ đã tăng lên 200 chữ rồi.

- Lần thay đổi này đúng thật là rất nhanh, đã trực tiếp tăng lên gấp 100 lần, thật xa xỉ mà.

Đã từng phải trải qua sự keo kiệt của việc sử dụng 2 chữ, 200 chữ đúng thật là một điều xa xỉ.

Nhưng cô không tán gẫu cùng với ai cả, mà là trực tiếp lấy ra thẻ triệu hoán, vừa nãy cô cảm thấy thiếu cái gì đó, chắc là có đồ vật nào đang biến đổi rồi.

Chỉ không biết đó là thứ gì, cô lấy thẻ của Tiểu Dã Miêu ra, ngay lập tức nhìn thấy Tiểu Dã Miêu đang chớp chớp mắt nhìn mình chằm chằm.

Tĩnh Nguyệt cảm thấy kỳ lạ, sau đó trực tiếp bắt chuyện:

- Hi.

- Ngaooo!

Tiểu Dã Miêu đột nhiên rống lên.

Nhưng âm thanh rất nhỏ.