Chương 1657: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt bị sốc, mặc dù âm thanh rất nhỏ, nhưng cô có thể nghe thấy, Tiểu Dã Miêu đang gầm rú.
Sau đó, Tĩnh Nguyệt lấy ra thẻ bài của những con hung thú khác, nhưng thật kỳ lạ, tuy rằng nhìn rõ ràng, nhưng lại kém xa so với Tiểu Dã Miêu.
- Chẳng lẽ là do đã có lần mình triệu hoán chân thân của Tiểu Dã Miêu hay sao? Hay là do bản thân nó đã đủ đặc biệt?
Tĩnh Nguyệt cảm thấy khó hiểu, nhưng đây không phải là tin xấu.
Cô ấy hoàn toàn có thể đùa giỡn với Tiểu Dã Miêu khi rảnh rỗi, dù sao thì nó cũng đáng yêu như vậy.
- Haizzz, cũng không biết con gái Tiểu oán phụ khi nào thì sinh ra, đợi không nổi nữa rồi.
...
Ở bên chỗ của Tô Kỳ, cô nhìn Ấn ký nói:
- Hệ thống định vị? Cái này làm sao mà được chứ, tắt đi tắt đi.
Sau đó Tô Kỳ tắt hệ thống định vị, thứ này có thể tự mình tắt được.
Chờ khi nào hữu dụng thì hẵng mở lại.
Giang Tả lúc này đương nhiên cũng biết về tính năng ấy, đặc biệt là Tĩnh Nguyệt tỷ có thể cưỡng chế mở ra.
Không biết hắn có thể hay không, nếu có thể thì tốt rồi.
Khi muốn tìm Tô Kỳ, chỉ cần trực tiếp cưỡng chế mở ra, nhưng cũng không biết có bị từ chối hay không.
Nếu có báo tên lên, chắc là sẽ không bị từ chối.
Sau đó Giang Tả cũng phát hiện ra giọng nói của Tiểu Dã Miêu, điều này làm hắn kinh ngạc, giống như cách biệt không gian đã yếu đi, đương nhiên triệu hoán thú vẫn là triệu hoán thú, lực ràng buộc không hề suy yếu đi.
Chỉ là khi ra ngoài thì biến đổi sẽ càng dễ dàng hơn.
Cũng có nghĩa là, hắn nhập vào bên trong biến đổi cũng dễ dàng?
Giang Tả thực sự tò mò, tự hỏi không gian bên trong là gì.
Chỉ là phải đợi đến lúc lên Thất giai thôi, còn về phần Tiểu Dã Miêu, trực tiếp che đi là được.
Gào cái gì mà gào, nếu như không phải nhìn thấy là dạng người, nói không chừng đều đem đi nướng ăn.
Về phần số lượng từ được gia tăng, Giang Tả cũng chẳng quan tâm, dù sao thì Tô Kỳ cũng chặn hắn rồi.
Dù có bao nhiêu từ đi chăng nữa cũng không đủ để miêu tả tâm tình của hắn khi ấy.
Mà đúng lúc này, Tô Kỳ đột nhiên nhận được tin nhắn, đó là tin nhắn nhận được từ Ấn ký.
Giang Tả thấy Tô Kỳ không lên tiếng, tò mò hỏi:
- Làm sao vậy?
Tô Kỳ có chút bất lực:
- Sư tỷ mời em qua, nói là cùng nhau nghiên cứu Ấn ký xem còn có chức năng nào nữa. Chị ấy nói có thể có một số chức năng mà mình chưa biết.
Giang Tả gật đầu, bây giờ hắn cũng không biết chức năng cụ thể, nhưng đại khái là biết được ba cái vừa rồi.
- Có nói cụ thể là cái gì không? Phải tốn bao nhiêu thời gian?
Giang Tả thuận miệng hỏi.
Tô Kỳ lắc đầu:
- Không biết thời gian, nhưng tối nay em nhất định sẽ về. Còn chuyện đó là cái gì, nghe nói là vấn đề của thẻ triệu hoán. Chỉ có tiền bối mới có thẻ triệu hoán thực sự.
Chức năng liên quan này có thể chỉ dành cho Tĩnh Nguyệt tỷ.
Nhưng Giang Tả không quan tâm.
Hắn không cần đến triệu hoán.
...
Tô Kỳ mặc quần áo, thân mật với Giang Tả một lúc, sau đó chạy đi tìm Tĩnh Nguyệt.
Giang Tả đứng hình ngồi nguyên vị trí cũ một hồi lâu, hắn cảm thấy có phải mình đã quên điều gì đó.
Không bao lâu sau, Giang Tả mới nhớ ra trên người Tô Kỳ vẫn còn vận xui, rất khó nói có xảy ra chuyện gì không may hay không.
Nghĩ nghĩ một chút, Giang Tả cảm thấy trong thời gian ngắn có lẽ sẽ không sao, ít nhất là trong khi chạy tới đó chắc sẽ không xảy ra chuyện gì.
Dù sao thì bọn họ ngủ cùng nhau cả đêm, tiếp xúc thân mật cũng không hề ít.
Cho nên vận xui có lẽ vẫn còn bị trấn áp.
Về việc có xảy ra chuyện gì không may hay không, Giang Tả không lo lắng lắm, vì nếu có chuyện gì xảy ra, Tĩnh Nguyệt nhất định sẽ liên lạc với hắn đầu tiên.
Tĩnh Nguyệt tỷ vẫn rất sợ Tô Kỳ đang mang theo vận rủi, dù sao thì câu chuyện phá nhà cũng rất lợi hại.
Sau đó Giang Tả không nghĩ nhiều nữa, mà chỉ chuẩn bị đến chỗ Tô Kỳ bất cứ lúc nào.
Điện thoại di động cũng luôn sẵn sàng.
Mà ngay lúc này, Giang Tả bất ngờ nhìn thấy quyển nhật ký.
Đúng, hắn gần như đã quên mất quyển nhật ký này rồi.
Ngẫm lại, vẫn là xem thử xem sao.
Nhưng lần này Giang Tả cố ý không chạm vào quyển sổ, mà quay đầu nhìn về phía cửa lớn.
Chà, quả thật là đã nhìn thấy Tô Kỳ.
Một bộ dạng đầy lo lắng.
Giang Tả:
"..."
Hắn cá rằng Tô Kỳ đi được nửa đường rồi mới chợt nhớ ra chuyện này.
Tô Kỳ bước vào nói:
- Nào ông xã, em đưa anh đi ăn sáng.
"Anh không đói" Giang Tả rất muốn nói với Tô Kỳ như vậy.
Nhưng Tô Kỳ không cho hắn cơ hội để nói, mà trực tiếp đưa hắn đến Xuyên Hà tiểu trấn, sau đó chạy đi tìm Tĩnh Nguyệt.
Giang Tả thở dài, cũng may quần áo đã mặc tử tế, nếu không sẽ mất mặt chết mất.
Đương nhiên, trên lý thuyết, Tô Kỳ sẽ không khiến hắn phải mất mặt.
- Mặc dù có chút đáng tiếc, nhưng không sao.
Giang Tả không quan tâm lắm, chuyện cuốn nhật ký không cần phải lo lắng, còn rất nhiều thời gian.
Họ có rất nhiều thời gian, chỉ cần mỗi năm có một lần cơ hội, hắn cũng đã có thể đọc hết cuốn sổ đó trong vài năm rồi.
Vậy thì Tô Kỳ sẽ không có lý do nào để ngăn hắn xem nữa rồi.
...