Chương 1659: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1659: Vô Đề

Giang Tả lắc đầu:

- Không phải, tôi có thể dễ dàng phát hiện tọa độ, nhưng bọn họ không thể, trừ phi có Đại Đạo giả đích thân đi tìm, mà còn phải là người vô cùng tỉ mỉ mới được. Nếu không thì về cơ bản rất khó để tìm được. Nếu may mắn, vẫn có thể tìm được tọa độ một cách rất chính xác.

Tây Môn Xuy Hỏa:

-Vậy...

Giang Tả:

- Không tính cô ấy.

Nghe những lời này, Tây Môn Xuy Hỏa thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cũng không gay go đến như vậy.

Nếu không, hắn không biết phải làm thế nào, đối phương mạnh hơn đội ngũ của mình, cũng không biết liệu Ngự Linh Tông có thể chống đỡ được hay không, có lẽ là không rồi.

Lúc này, Tây Môn Linh Lung đột nhiên nói:

- Này, là anh bắt mất Hoa Hoa sao?

...

- Này, là anh bắt mất Hoa Hoa sao?

Tây Môn Linh Lung không thể hiểu họ đang nói gì, nhưng cô biết Phá Hiểu là người như thế nào.

Hắn là một ác ma, hơn nữa hắn thích ăn linh thú.

Hoa Hoa chắc chắn đã bị hắn bắt được, ngoại trừ anh trai cô, chỉ có tên ác ma này là có khả năng cao nhất,

Cho nên cô trực tiếp hỏi, đương nhiên lúc này cô đang trốn ở sau lưng Tây Môn Xuy Hỏa.

Nghe thấy câu này, Giang Tả nhướng mày, sau đó bình tĩnh đáp:

- Không phải.

Tây Môn Linh Lung muốn xác định lại một chút, nhưng sau đó cô nhận ra rằng mình không cần phải xác định nữa.

Bởi vì ngay sau đó Giang Tả lại lên tiếng:

- Tôi chỉ vừa mới nhặt được một con lợn mà thôi.

Về việc hắn xác định Hoa Hoa đúng là con lợn kia, chủ yếu là do ông chủ bán đậu hũ nói với hắn.

Đối phương triệu hoán nhiều lần, nhưng đều bị ông chủ bán đậu hũ cắt đứt, sau đó không cho triệu hoán nữa.

Vốn dĩ Giang Tả định phớt lờ, nhưng đối phương đã tìm đến tận cửa chất vấn mình rồi, cũng không còn lý do gì mà phải giấu diếm cả.

Cùng lắm thì để cho đối phương nuôi, cũng như nhau thôi.

Biết đâu đối phương nuôi dưỡng càng tốt hơn thì sao, hơn nữa lỡ đâu thả về một con lại có thêm một đống nữa?

Đối với việc ăn linh thú, Giang Tà đã không còn giống như đời trước nữa, đã hiểu được thế nào là khe nhỏ sông dài, cũng biết cái gọi là thả con săn sắt bắt con cá rô.

Thịt nhất thời có thể thả đi, chỉ cần đối phương có thể càng cho ra nhiều thịt hơn là được.

Nghe được những lời này, Tây Môn Linh Lung liền nhảy dựng lên:

- Anh, có phải là anh... đã đem Hoa Hoa đi...

Tây Môn Linh Lung chưa kịp nói gì, Tây Môn Xuy Hỏa đã vươn tay đè Tây Môn Linh Lung lại, nghiêm mặt nói với Giang Tả:

- Phá Hiểu đạo hữu, mùi vị thế nào? Tôi cảm thấy chắc chắn là mỹ vị đúng không?

Giang Tả gật đầu:

- Tôi cũng nghĩ vậy. Ông chủ bán đậu hũ đã chặt một cái chân sau rồi. Bây giờ có lẽ đã có thể nếm thử một phần rồi. Tất nhiên, sẽ sử dụng nhiều hơn để làm thịt xông khói, có thể đó mới là là cách ăn chính xác.

Tây Môn Xuy Hỏa có chút mong đợi, nhưng chuyện liên quan đến tọa độ, hắn vẫn còn muốn thỉnh giáo, cho nên chỉ có thể nhịn xuống.

- Phá Hiểu đạo hữu, tôi muốn biết kết quả cuối cùng của tọa độ sẽ như thế nào.

Tây Môn Xuy Hỏa hỏi.

Giang Tả không có gì phải giấu diếm mà đáp:

- Còn tùy thời điểm bên kia tới. Nếu là trong vòng hai tháng, tôi không thể bảo đảm gì cả, nhưng nếu sau hai tháng, cậu có thể tập trung họ lại Thánh Địa. Tôi có thể đảm bảo bọn họ không chết.

Tây Môn Linh Lung thở phào nhẹ nhõm khi nghe những lời này, sau đó cung kính nói với Giang Tả:

- Đa tạ đạo hữu.

Chuyện này tương đương với một ơn cứu mạng.

Tây Môn Xuy Hỏa hắn hiểu được.

- Nếu có dư nhiều thịt lợn, tôi nhất định sẽ gửi tới cho đạo hữu.

Tây Môn Xuy Hỏa nói thêm.

Giang Tả gật đầu.

Hắn vẫn luôn cho rằng Tây Môn Xuy Hỏa có tiền đồ rộng mở, dù sao thì hắn cũng đã mở lời.

Tất nhiên, bọn họ đều không quan tâm đến việc Tây Môn Linh Lung ngồi một bên đang tủi thân.

Cô nghe được câu cuối cùng, anh trai cô muốn dùng thịt của Hoa Hoa hoặc thịt tộc nhân của Hoa Hoa để giao dịch đổi chác.

Quả nhiên là một chút cũng không hề thương em gái mình, đáng đời không tìm được bạn gái.

Tây Môn Linh Lung tức giận khiển trách.

Khi Tây Môn Linh Lung thấy giữa cuộc trò chuyện của hai người có khoảng trống, cô lập tức nói:

- Anh phải trả lại Hoa Hoa cho tôi.

Giang Tả gật đầu:

- Được thôi, nhưng dù sao cũng là tôi nhặt được nó về. Cô bắt buộc phải trả thù lao, một cái chân nhé, không thể ít hơn.

Tây Môn Linh Lung nói:

- Nhưng anh đã chặt mất một chân rồi.

Giang Tả lắc đầu:

- Không, đó là biểu hiện giá trị của nó, nếu không nó đã thành heo sữa nướng trên bàn ăn lâu rồi.

- Anh...

Tây Môn Linh Lung muốn phản bác, nhưng cuối cùng không thể phản bác.

Thậm chí không dám phản bác, bởi vì trước đó rất có thể Hoa Hoa đã ở trên bàn thật rồi.

...