Chương 1660: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1660: Vô Đề

Tô Kỳ và những người khác hiện đang nghiên cứu thẻ triệu hoán này, nhưng không có tiến triển gì cả.

Tĩnh Nguyệt cau mày:

- Chị cảm thấy hẳn là còn thứ gì đó quan trọng nữa, nhưng lại không tìm thấy.

Thanh Liên tò mò hỏi:

- Chẳng lẽ nào liên quan đến triệu hoán chân thân?

Tô Kỳ lắc đầu:

- Không phải đâu. Khoảng cách đối với Tiểu Dã Miêu em cũng cảm thấy được, nhưng lại không có cảm giác có thể triệu hoán chân thân. Tuy nhiên, Tiểu Dã Miêu rất đặc biệt, có thể vừa triệu hoán đã được chân thân rồi.

Tất nhiên, cảnh cáo của bọn họ vẫn còn đó, việc triệu hoán rất dễ bị phá hủy.

Tuy rằng Tô Kỳ không biết lần trước xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không dám lộn xộn.

Tĩnh Nguyệt úp mở Ấn ký, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Lúc này, cô cảm thấy xung quanh mình có bốn lá thẻ bài, tương ứng với tam đại hung thú và thanh trường thương.

Nhưng cô luôn cảm thấy không phải là bốn lá bài này khiến cô cảm thấy được không hài hòa.

Tĩnh Nguyệt cũng không gấp gáp mà từ từ xem xét xung quanh, lúc này cô cần bình tĩnh để cảm nhận cảm giác không hài hòa.

Rất nhanh liền cảm nhận được.

Bên cạnh của bốn tấm thẻ đó hẳn là vẫn còn tấm thẻ khác. Có thể không nhìn thấy, nhưng nó vẫn tồn tại.

Lúc này, Tĩnh Nguyệt đưa tay ra nắm lấy nó, tay cô rất chậm và thậm chí cảm thấy hơi buồn cười.

Rõ ràng là không nhìn thấy gì cả.

Nhưng khi tay cô chạm vào nó, cô thấy rằng tất cả những điều này một chút cũng không hề buồn cười.

Cô đã chạm vào nó.

Đúng vậy, có một thẻ hoàn toàn mới ở bên đó.

Tĩnh Nguyệt trong lòng vui mừng như điên, sau đó liền rút tấm thẻ ấy ra, trong nháy mắt, một tấm thẻ mới tinh xuất hiện.

Sau đó, cô mới nhận ra rằng đây là một tấm thẻ không giống với những tấm thẻ khác, chính diện của có không có gì phù hợp cả, chỉ có duy nhất một chữ : Phong.

Tĩnh Nguyệt khó hiểu, sau đó lấy tấm thẻ ra, nói với Tô Kỳ và những người khác:

- Tìm thấy một tấm thẻ mới, nhưng không biết nó dùng để làm gì.

Tô Kỳ cầm lấy thẻ nhìn một chút rồi nói:

- Thẻ phong ấn? Dùng để phong ấn người dùng sao?

Sau đó cô ấy chuyển tấm thẻ xuống.

Thanh Liên cầm lấy tấm thẻ, nói:

- Thánh nữ sư tỷ, chị có thể thử sử dụng xem sao? Biết đâu lại biết được tác dụng thì sao?

Sau đó những người khác cũng đều nhìn qua, nhưng không ai có ý tưởng gì mới cả.

Họ không biết chức năng cụ thể của thứ này.

Tĩnh Nguyệt lắc đầu:

- Theo lý thuyết, chúng ta đều có thể cảm nhận được tình huống triệu hoán, chẳng hạn, chúng ta có thể triệu hoán chân thân, hoặc ví như, chúng ta chỉ có thể triệu hoán hình chiếu. Nhưng khi cầm tấm thẻ triệu hoán kia, chị không cảm nhận được điều gì cả. Ngay cả khi chị cố gắng triệu hoán, vẫn không có bất kì phản ứng nào cả. Chỉ giống như một tấm thẻ thông thường.

Lần này bọn họ thật sự không hiểu rồi.

Tiểu Tiểu nhìn tấm thẻ, không khỏi nói:

- Vậy thì chúng ta thử dùng phương thức liên động xem sao? Có thể sức lực của một người không đủ.

Ngay sau khi giọng nói của Tiểu Tiểu vang lên, Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ và những người khác đều không thể không nhìn về hướng Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu ngẩn ra:

- Cái này là tùy tiện nói thôi.

Tĩnh Nguyệt lắc đầu:

- Không, có lẽ nó thực sự hữu ích, tóm lại cứ thử trước xem sao.

Tiểu Tiểu được tán thành đương nhiên rất vui vẻ.

Sau đó, những người khác bắt đầu ngồi yên, cố gắng liên động.

Nhưng mỗi người cách Tô Kỳ xa một chút.

Tô Kỳ lúc này quá nguy hiểm, ai biết được có khi nào sẽ đột nhiên gặp xui xẻo hay không.

"..."

- Đáng sợ đến mức đó sao?

Tô Kỳ có chút bất lực, chỉ cần qua đêm nay, thì sẽ không cần phải như vậy nữa rồi.

- Có đó, Tiểu oán phụ em có thể không hiểu, nhưng đừng trách bọn chị, có trách cũng hãy trách tiểu Giang.

Tĩnh Nguyệt nói.

Tô Kỳ không thèm để ý đến sư tỷ của mình.

Đương nhiên, bọn họ không phải quá mức xoắn xuýt với vấn đề này.

Sáu người bọn họ sau đó bắt đầu thử cộng hưởng Ấn ký, rồi mở ra một tấm thẻ vị tri.

Tuy nhiên, sau khi bọn họ tạo cộng hưởng Ấn ký, vẫn còn chưa kịp dùng thẻ triệu hoán, thẻ triệu hoán đã trực tiếp bị dẫn động đi.

...

Tấm thẻ bị kéo lên theo bản năng, điều này khiến Tô Kỳ và những người khác hết hồn.

Sau đó, từng người một nhìn về phía Tĩnh Nguyệt.

Vẻ mặt của Tĩnh Nguyệt mờ mịt, như thể cô ấy đang nói

"Đừng nhìn chị, nhìn chị có ích gì đâu? Chị cũng không biết."

Vô cùng sống động, Tô Kỳ vừa nhìn đã hiểu ngay lập tức.

Nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết, rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra với tấm thẻ này?

Có nên dừng lại hay không?

- Đừng phân tâm, tiếp tục đi.

Lúc này, Tĩnh Nguyệt mở miệng.

Nghe Tĩnh Nguyệt nói như vậy, bọn họ liền tiếp tục giữ nguyên cộng hưởng Ấn ký.

Mặc dù về phương diện Ấn ký, bọn họ chưa bao giờ bị tổn thương cả, nhưng lần cũng bất tri bất giác mà hết sức cảnh giác.

Chỉ là rất khó để vừa không bị phân tâm mà vẫn có thể cảnh giác.

Lúc này Ấn ký bay lơ lửng giữa không trung, nó không ngừng quay tròn.

Tốc độ đi từ chậm đến nhanh, và cuối cùng nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.

Nhìn về hướng đó sẽ cảm thấy, không phải là tấm thẻ bình thường đang quay, mà là bóng ma yên lặng.