Chương 1661: Vô Đề
Lúc này, Ấn ký của Tĩnh Nguyệt phát ra ánh sáng, ánh sáng kết nối trực tiếp với tấm thẻ, tiếp theo ngay sau là Ấn ký của Tô Kỳ.
Rồi tiếp tục là Ấn ký của một số người khác.
Mỗi Ấn ký của bọn họ đều xuất hiện một ánh áng, và mỗi ánh sáng ấy được kết nối với tấm thẻ.
Sau khi tiếp nhận được ánh sáng của sáu Ấn ký.
Xung quanh tấm thẻ có một làn sương mù xuất hiện.
Màn sương mù bao phủ trong không khí như một quả cầu tuyết khổng lồ.
Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ và cả đám người đều nhìn lên màn sương, tất cả bọn họ đều cảm thấy khó hiểu, đây là cái thứ gì vậy?
Nhưng mà ngay tại lúc này, có một mùi hương đột nhiên xuất hiện.
Mùi hương này đột ngột và quá dị thường.
Như thể trong nháy mắt có một bàn tay vô hình nắm chặt lấy trái tim họ.
Thịch!!
Tiếng trái tim đập bùm bụp từ trong làn sương mù đột nhiên phát ra.
Kèm theo đó là sự uy áp không thể cưỡng lại được, sự uy áp kia mạnh đến mức khiến cho người ta muốn ngất xỉu.
Thình thịch.
Tiếng tim đập vang vọng trong tâm trí Tĩnh Nguyệt và những người khác như sét đánh giữa bầu trời quang.
Trong một khoảnh khắc này, họ mất đi khả năng ngôn ngữ.
Mà theo tiếng nhịp tim đập truyền ra, một lưu ảnh màu vàng đang xuất hiện bên ngoài tầng sương mù.
Lưu ảnh này sau khi nó xuất hiện thì nhanh chóng di chuyển, và cuối cùng tạo thành một thứ có kích thước giống như quả cầu, ở trên đó có một chữ: Phong.
Cứ giống như ở bên trong đó có một thứ gì đó chuẩn bị thoát ra, nhưng lại bị ấn trụ xuống vậy.
...
Ở phía bên kia của Thánh địa, Kiếm Thập Tam đứng trên tuyết sơn.
Hắn đã đứng ở đây rất lâu, sau khi chém giết ba người kia, hắn liền đứng ở chỗ này.
Hắn đang đợi những người khác bước vào.
Tuy rằng tính khả thi không cao, nhưng hắn vẫn đứng ở chỗ này.
Nơi này là một trong những nơi nổi bật nhất ở Thánh địa.
Hắn nhìn ra bên ngoài, như thể nói với mọi người rằng hắn - Kiếm Thập Tam đang đứng ở đây, ở ngay trong này, sẵn sàng nghênh chiến với mọi người
Mang theo một chút khiêu khích, và một chút khinh thường.
Nhưng từ đầu đến cuối không có ai xuất hiện trước mặt Kiếm Thập Tam.
Đêm qua Kiếm Thập Tam đã giết ba người của Thiên Linh Cửu Phong, quá nhanh, nhanh đến nỗi họ gần như không thể tin được.
Không kẻ nào dám thò đầu ra vào lúc này, trừ khi có niềm tin tuyệt đối vào khả năng của bản thân.
Mà những người trốn trong bóng tối hầu như không có sự tự tin như vậy.
Nếu đã trốn tránh, đương nhiên là không muốn làm con chim đầu đàn.
Cho nên Kiếm Thập Tam đã không rút kiếm thêm lần thứ hai.
Hắn tính toán định quay về.
Chỉ vào lúc này, đột nhiên lông mày của hắn nhíu lại, rồi trực tiếp biến mất.
Không ai biết Kiếm Thập Tam định làm gì, và cũng không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Khi Kiếm Thập Tam đi ra, bản thân hắn đã ở bên ngoài động phủ, hắn đang cầm một viên thủy tinh phát sáng trong tay.
Kiếm Thập Tam nhìn viên thạch anh rồi cau mày, hắn có thể cảm nhận được trong viên thủy tinh có một nguồn năng lượng nào đó đang muốn lao ra.
Nhưng từ đầu đến cuối không thể thoát ra được, như thể đang chờ đợi sự hô ứng của hắn.
Lúc này, Kiếm Thập Tam có cảm giác không biết có phải là ảo giác hay không, hắn cảm thấy chỉ cần mình hô ứng, thì sức mạnh này sẽ phá kén mà chui ra.
- Đây là truyền thừa? Chỉ là luôn có cảm giác không đúng.
Kiếm Thập Tam không có ý định hô ứng nguồn năng lực này.
Sau đó cảm giác đó biến mất, viên thủy tinh không còn phát sáng nữa.
Nhưng lại có một cảm giác khác xuất hiện, chỉ cần hắn nguyện ý, là có thể trực tiếp khơi dậy sức mạnh vừa rồi.
Cuối cùng, Kiếm Thập Tam cất viên thủy tinh đi.
Cái gọi là truyền thừa Chí cao này, Kiếm Thập Tam không thể giao ra.
Có thể trong tương lai sẽ có ích, hắn vẫn nhớ rõ lời vị đạo sĩ kia nói.
Kiếm Thập Tam tự tin, nhưng tuyệt đối không tự phụ.
...
Và khi viên thủy tinh trong tay Kiếm Thập Tam ngưng phát sáng, cũng là lúc Tĩnh Nguyệt cưỡng chế tắt cộng hưởng đi.
Cộng hưởng vừa chấm dứt, sương mù đều tiêu tan, và tấm thẻ cứ vậy tự nhiên mà trở lại tay Tĩnh Nguyệt.
Mà sự uy áp có thể áp chết người kia cũng theo đó biến mất.
m thanh tiếng tim đập cũng từ đó không còn xuất hiện nữa.
Sau khi những thứ này biến mất, tất cả mọi người đều trực tiếp gục xuống hoặc nằm ngang trên mặt đất.
- Haizz, suýt chút nữa bị chơi rồi.
Tĩnh Nguyệt thở dài.
Tô Kỳ cũng sợ:
- Sư tỷ, chị nói xem vừa rồi là cái gì? Sao lại kinh khủng như vậy?
Thanh Liên cũng nói:
- m thanh vừa mới đập vang lên hồi nãy, có phải nhịp tim của người nào đó không?
Tuyết Ngọc ngồi dậy nói:
- Có phải là một con thú Phong Ấn mới? Cái loại vô cùng đáng sợ ấy.
Y Nhược lắc đầu:
- Không giống thú, em có cảm giác rất mênh mông khôn cùng.
- Em không có nhiều cảm giác cho lắm, chỉ thấy như trời đang sập xuống vậy.
Tiểu Tiểu nói.
Đó là điều mà cô chưa bao giờ cảm thấy trước đây.
Thực sự rất đáng sợ.
Tĩnh Nguyệt lắc đầu:
- Chị không biết, nhưng nó phải là một cái gì đó rất không bình thường. Nhìn đến chữ "Phong" kia là biết. Thứ đó đã luôn ở đó, chỉ bây giờ chúng ta mới phát hiện ra. Trên lý thuyết thì nó là thứ có thể sử dụng, nhưng sử dụng như thế nào, để cho ai dùng thì chúng ta không biết.
Tô Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói:
- Bên kia có chữ phong, có phải là ai có thể gỡ bỏ thì có thể dùng?
Thanh Liên lập tức nói:
- Nam Thánh nữ dự khuyết sao?