Chương 1662: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt lắc đầu:
- Không hẳn đâu, tấm thẻ này vừa nãy ở bên chỗ của chúng ta, có nghĩa là tình huống vừa rồi chỉ có mấy người chúng ta mới có khả năng mở ra được, năng lực của một mình Nam Thánh nữ dự duyết cơ bản là không thể tiếp xúc đến. Hơn nữa, việc hắn nhập Thánh nữ Đoàn chỉ là chuyện ngoài ý muốn, hẳn là không có thứ gì nhắm trực tiếp vào hắn đâu.
Tô Kỳ nói:
- Nhưng mà, phong ấn này đáng lẽ phải do Tiên Linh Phủ Chủ để lại, hơn nữa còn được nhắm tới. Nhưng tại sao lại không nói ra cái gì cả?
Tô Kỳ lúc này mới nhớ tới cái gì đó liền nói:
- Chẳng lẽ đây là thứ mà Tiên Linh Phủ Chủ nói sao?
Tô Kỳ nhớ tới nét chữ phía sau tấm bia đá, nơi đó ghi lại rằng một vị Tiên Linh Phủ Chủ đã để lại thứ mà hắn không thể xác nhận.
Có thể xuất hiện hay không chỉ chờ tùy duyên.
Điều này rất ăn khớp.
Nhưng tất cả chỉ là phỏng đoán, bọn họ không thể nào kiểm chứng được.
Vì vậy cho nên chỉ có thể chờ đợi, đợi một ngày nào đó video xuất hiện trở lại, không chừng lại có thể biết.
Ai làm cho Tiên Linh Phủ Chủ thở không ra hơi? Trực tiếp xuất video ra một lần là được rồi.
Còn phải xác định địa điểm đổi mới.
Tin tức và tiến độ hoàn toàn không ổn chút nào.
Nhưng suy cho cùng là do cổ nhân truyền lại, bọn họ cũng không thể nói được gì.
Sau đó Tô Kỳ hỏi:
- Sư tỷ, chị còn muốn tiếp tục nghiên cứu không?
Ý tứ rất rõ ràng, nếu không nghiên cứu thì em có thể đi về rồi.
Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ cười:
- Muốn chứ, không phải là chúng ta đã được nhiều chữ hơn rồi sao?
Tô Kỳ cau mày nói:
- Sư tỷ, tỷ không phải dự định cùng Nam Thánh nữ dự khuyết khai thông đó chứ?
Tĩnh Nguyệt gật đầu:
- Đúng vậy, lần trước vào Cấm địa, đã biết được chút chuyện, phải thông báo hoặc hỏi một chút. Có em đi cùng với chị, chị cảm thấy an tâm hơn. Nhưng trước khi chúng ta tìm hiểu tình hình, chị cảm thấy rằng chị cần phải bế quan một thời gian, có thứ gì đó không hài hòa đã xuất hiện bên ngoài Thánh địa.
Đây là quyền hạn của Thánh nữ như cô.
Bây giờ cô vẫn đang còn có quyền trượng.
Đại chiến là dựa vào sự hậu thuẫn của cô.
...
Giang Tả đang đi trên đường chợt nhớ ra một điều, chắc chắn bọn họ không phải là những người duy nhất tìm kiếm tọa độ.
Có những người ở phía đối diện nữa.
Mà từ thông tin của bên Tiểu Sồ, Giang Tả cũng phát hiện ra một điều, đó chính là những người đó có thể sẽ có phạm vi để lựa chọn tọa độ.
Điều này có nghĩa là ở nơi đâu đám người Xích Huyết Đồng Tử phát hiện ra tọa độ, rất có khả năng sẽ gặp người ngoại lai.
Mà người ngoại lai muốn ngụy trang, những người đó hoàn toàn không có cách phát hiện được.
Không phát hiện được những người này, chẳng khác nào với việc không thể thoát được.
Mức độ nguy hiểm rất cao.
- Tôi cần giúp các cậu đổi mới rada.
Giang Tả đột ngột nói.
Tây Môn Xuy Hỏa tò mò:
- Cái trước đó không dùng được sao?
Giang Tả lắc đầu:
- Không có, tôi dự định sẽ thêm vào tính năng báo động, tính năng báo động người ngoại lai.
Với loại chức năng này, Tây Môn Xuy Hỏa đương nhiên vui mừng như điên, nhưng lại khó hiểu:
- Cái này có thể làm được không?
Theo hắn biết, người ngoại lai so với bọn họ khác biệt không lớn lắm, làm sao có thể phân biệt được?
- Chắc là không thể nào đâu?
Tẫn Linh Thu cũng nói:
- Tôi từng gặp qua những người đó, bọn họ so với con người cũng chẳng khác biệt là bao, hoặc là giống với linh thú, gần như là giống với người tu luyện đặc biệt, không thể nhận ra được.
Giang Tả nói:
- Chỉ cần dùng công pháp mà nhân loại có, cùng với công pháp hoặc lục kí của thế giới khác có là đã có thể nhận ra được đại khái rồi.
Trong tiềm thức Tẫn Linh Thu muốn nói, điều này làm sao có thể.
Nhưng lời nói ấy đến miệng thì dừng lại, không có phát ra.
Bỏ đi, đừng nói nữa, nói rồi lại phải nhìn khuôn mặt dương dương tự đắc của đối phương, nó không hợp tác.
Giang Tả đối với chuyện này cũng không quan tâm đến.
Công trình lần này của hắn so với lần trước lớn hơn rất nhiều, điều đó đồng nghĩa với việc chắc chắn sẽ mất nhiều thời gian hơn trước, hơn nữa cũng không thể lại dùng loại trận thạch bình thường được nữa.
Cần phải trực tiếp luyện khí.
Cũng không biết có thể kịp hay không.
Mười cái, chắc chắn là không thể kịp. Chỉ có thể làm một cái trước. Còn những cái về sau,chỉ có thể giao nó cho ông chủ bán đậu hũ hoặc Kiếm Thập Tam.
Hắn chỉ cần chuẩn bị những thứ nòng cốt nhất là tốt rồi.
Không lâu sau, Giang Tả đến cửa tiệm đậu phụ, mới vừa bước vào, Giang Tả đã ngửi thấy mùi thơm.
Đây là mùi thơm của thịt.
Là Lộ Chân mấy người đang ăn cơm.
Sáng sớm lại đi ăn thịt sao?
Tây Môn Linh Lung kinh ngạc nói:
- Thơm quá đi.