Chương 1663: Vô Đề
Lúc này đám người Lộ Chân mới nhìn thấy Giang Tả cùng hai người kia, ông chủ bán đậu hũ nói:
- Thử nấu ăn bằng nguyên liệu ngày hôm qua, quả thật là rất ngon.
Tây Môn Linh Lung lúc này mới đầy tò mò nhìn những món ăn trên bàn hỏi:
- Đây là những món gì vậy? Có cảm giác rất ngon.
Lộ Chân giải thích:
- Đây là thịt chiên của ông chủ. Thịt này rất tươi, được cắt từ con lợn đêm hôm qua. Nó là một con lợn nhỏ, nhưng mà lúc cắt thịt nó, nó giãy dụa hơi bị đỉnh nha.
Giang Tả:
"..."
Hắn không biết phải nói thế nào với Lộ Chân mới được.
Tây Môn Xuy Hỏa cũng hết hồn, người này có phải là hơi thành thật quá rồi không?
Tây Môn Linh Lung cũng nghe thấy cái gì đó, liền nhìn về phía Giang Tả nói:
- Anh, anh, tôi, tôi, anh nói đây có phải Hoa Hoa của tôi không?
Giang Tả ngồi vào bàn đáp:
- Ở sân sau ấy, tự rước về đi.
Oa một tiếng, Tây Môn Linh Lung thật sự sắp khóc đến nơi.
Hoa Hoa thực sự bị đem lên bàn.
Những gì ác ma này nói là sự thật.
Sau đó cô ấy chạy ra sân sau trực tiếp gọi tên Hoa Hoa.
Tây Môn Xuy Hoa liếc nhìn xung quanh, sau đó hỏi ý kiến ông chủ bán đậu hũ, sau khi được phép rồi mới ngồi vào bàn nếm thử.
Ông chủ bán đậu hũ nhìn Giang Tả:
- Vừa rồi đó là...?
Giang Tả mặt không biến sắc nói:
- Người mất đồ tìm tới tận cửa.
Sau đó, Giang Tả cũng không quan tâm đến chuyện này nữa, mà nói:
- Tôi cần một số vật liệu để chế tạo lại Rada pháp bảo. Có thể chỉ đủ thời gian để làm một cái. Phần còn lại ông tìm người làm đi, những thứ trọng yếu cần thiết sẽ do tôi chuẩn bị.
Ông chủ đậu phụ gật đầu:
- Không thành vấn đề, hiện tại cần ngay sao?
Giang Tả gật đầu.
Sau đó ông chủ bán đậu hũ bưng một mâm đồ ăn rồi trực tiếp rời đi.
Giang Tả:
"..."
...
Sân sau
Lợn nhỏ Hoa Hoa bị người ta gây sức ép cả đêm, sáng sớm đã tỉnh dậy vì hoảng sợ, mặc dù chân của nó đã bị cắt mất, nhưng cũng may là không đau.
Hơn nữa sau khi phát hiện ra đã bị cắt, bên kia đã gửi rất nhiều linh thảo linh dược, tuy rằng cấp bậc không cao, nhưng chỉ cần trực tiếp bón cho nó ăn thì đúng là thật xa xỉ.
Ăn thử một chút, phát hiện ra rằng nó không những không độc hại mà còn rất ngon.
Sau đó nó liền ăn đến không thể ngừng được, lại đột nhiên cảm thấy rằng bị mất một chân cũng đáng.
Con người kia còn nói với nó, bị thương thì phải uống nhiều chất bổ sung dinh dưỡng.
Chà, nó đột nhiên cảm thấy bị thương cũng không sao, mỗi ngày được ăn cái này ăn cái kia, vậy thì bị thương mỗi ngày cũng được.
Đồ ăn bình thường được đem tới ăn rất ngon, không chỉ ngon mà còn có cảm giác có linh khí.
Má ơi, đây là thiên đường sao?
Bị mất một chân có thể lên thiên đường sao?
Hơn nữa chân có thể đỡ, đỡ rồi lại có thể lên thiên đường thêm một lần nữa.
Hoa Hoa ước gì mình có nhiều thêm mấy cái chân.
Về sau toàn bộ sẽ dựa vào chân mà kiếm cơm ăn.
Tự nuôi sống bản thân thực sự không dễ dàng mà phải nỗ lực rất nhiều.
Là tấm gương cho đám tiểu linh thú.
Hừ, không nghĩ nữa, ăn trước tính sau.
Um, càng ăn càng thấy ngon, muốn ngâm nga ca khúc nhỏ hưởng thụ cuộc sống.
Mà ngay khi nó đang thưởng thức mỹ vị, Hoa Hoa đột nhiên nghe thấy có người chạy vào, hơn nữa còn đang gọi tên nó.
Chà, cảm giác như sắp khóc đến nơi rồi.
Ai vậy, lại làm ảnh hưởng đến chỗ người ta đang ăn cơm.
Sau đó Hoa Hoa nhìn lên.
Vừa nhỉn đã ngẩn cả người.
Nó thấy cô chủ nhỏ hai hốc mắt đỏ hoe đang nhìn nó.
Cô có vẻ như đang rất khó hiểu.
Và Hoa Hoa vẫn luôn mang theo khao khát hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn, trong giây lát, không khí lặng đi.
Sau đó Tây Môn Linh Lung lắp bắp nói:
- Tao, tao nhận nhầm người.
Sau đó liền xoay người rời đi.
Hoa Hoa vui vẻ, chính bản thân cô lại thất bại, hóa ra đi theo mình lại là chuyện khó chịu như vậy, cô thực thấy có lỗi với Hoa Hoa
Nhìn thấy Tây Môn Linh Lung quay người rời đi, Hoa Hoa lập tức hét lên và chạy tới nắm lấy chân của Tây Môn Linh Lung:
- Chủ nhân, chủ nhân, không phải, không phải, tôi không có hưởng thụ đâu, không phải như vậy, tôi chỉ biến nỗi buồn và sự tức giận của mình thành cơn thèm ăn mà thôi, chứ không phải tôi thật sự thích ăn. Chủ nhân, đừng đi.
...
Trong buổi chiều, Giang Tả trực tiếp tạo ra một viên châu trong suốt, đây là rada cải tiến của Giang Tả, Giang Tả đặt tên cho nó là ngọc Song Sắc.
Hạt châu sẽ phát ra hai màu sắc đen và trắng.
Trắng có nghĩa là tọa độ, đen có nghĩa là người ngoài, đen và trắng có nghĩa là tất cả đều có.
Hơn nữa nếu ở trong tầm nhìn, có thể biết chính xác nguồn gốc ở đâu.
Giang Tả trực tiếp giao phần còn lại cho ông chủ bán đậu hũ, những chuyện khác ông chủ bán đậu hũ sẽ đi lo liệu.
Về phần cốt lõi, hắn đã sẵn sàng.