Chương 1667: Vô Đề
Lão giả nhìn xung quanh, mặc dù lão không hoàn toàn nhìn thấy mọi thứ, nhưng lão biết rằng có không ít người ở đây.
Cường giả lại càng không ít.
Nhưng rất nhiều người lại có thiên hướng thọ mệnh đại nạn.
Những người này vì để tiếp tục sống, cũng không để ý quá nhiều.
Cũng chính những người này kể cả trong tình huống không rõ truyền thừa là thật hay giả, vẫn dám đánh cược một phen.
Những người khác vẫn lựa chọn chờ xem.
Mà chỉ cần có được truyền thừa, những người đó càng có cơ hội tiến xa hơn một bước, càng có cơ hội sống lâu hơn.
Dựa vào trạng thái của những người này, họ không có bất kỳ mục tiêu đặc biệt nào để theo đuổi ngoại trừ việc cảnh giới càng cao hơn.
Dù sao thì tu vi càng cao, có thể sống càng lâu.
Những người vốn có dự định liên thủ đều nhìn về phía lão giả kia, bọn họ muốn xem người này này rốt cuộc có cao kiến gì.
Tất nhiên, có rất nhiều người ẩn núp, xem một cách bí mật.
Bây giờ họ vẫn chưa muốn lộ diện.
Lão giả kia không chút ngần ngại mà nói:
- Kiến nghị của tôi là chờ đợi.
- Hửm?
Tuy rằng nhiều người không hiểu, nhưng nhìn thế nào thì người này cũng không phải là kẻ ngốc.
Vì vậy, nhiều người đã giữ nguyên ý kiến của mình, họ muốn xem nghe tiếp theo là gì.
Quả nhiên, lão giả kia lại lên tiếng:
- Tôi có được một tin tức, có một người bạn tiện tay đã tính một quẻ cho chúng ta. Mặc dù phương diện này không phải là sở trường, nhưng quẻ của hắn ta vẫn là rất chính xác.
Không ai lên tiếng, tất cả đều chờ xem ý kiến của lão giả kia là gì.
Đương nhiên, vào lúc này tốt hơn là nên ít nói một tí, hơn nữa có rất ít người muốn trở nên quá nổi bật vào thời điểm này.
Lão giả cười nói:
- Tin tức đó là: Ở Thánh địa sắp xảy ra một chuyện. Chuyện này sẽ khá rắc rối, đến lúc đó sẽ là cơ hội của chúng ta.
Rất nhanh, có người hỏi:
- Chuyện gì?
Lão giả lắc đầu:
- Không biết, nhưng đây là tin tức nghe trộm được ở chỗ Thánh Thú Tứ Tộc. Lúc trước Thánh Thú Tứ Tộc đã xảy ra một chuyện vô cùng lớn, mà theo tính toán của chúng tôi, ngọn nguồn của chuyện này hẳn là ở Thánh Địa mà ra. Mà quẻ bói từ một người bạn của tôi cũng cho thấy rằng chờ đợi thêm vài ngày nữa sẽ có một cơ hội thực sự lớn. Tóm lại mà nói, có lẽ qua vài ngày nữa chính là thời điểm chuyện lớn đó xảy ra, tại thời điểm này chúng ta ra tay, tất sẽ may mắn. Cho nên, các vị đạo hữu đừng ngại chờ đợi một vài ngày.
Lần này, những người khác đều rơi vào trầm mặc.
Không có ai đưa ra câu trả lời chính xác.
Mà lão giả kia cũng không hề vội vã, biểu hiện vô cùng tự tin.
Trên thực tế, cái gọi là tính toán đương nhiên là phỏng đoán, đúng vậy, sắp có việc xảy ra với tới thánh địa, nhất định là chính xác.
Chuyện của Thánh Thú Tứ Tộc là thật, những thứ khác đều là giả, chuyện quẻ bói gì đó cũng là giả thôi.
Bởi vì cảm thấy những người này muốn động thủ, bọn họ không thể không ngăn chặn.
Chủ yếu là bởi vì một cường giả nào đó đang bị trì hoãn trên biển, chờ hắn đến đây mới là thời điểm thích hợp nhất.
Nhưng mà hắn lại còn muốn nán lại đến vài ngày.
Cái chính là những người này ra tay không đủ tàn nhẫn, chỉ cần người kia tới, nhất định sẽ dồn sức vồ vập vào.
Vì vậy, khi đội ngũ không phải là mạnh nhất, bọn họ cũng không muốn ra tay lung tung.
Về phần người của Thiên Linh Cửu Phong, chủ yếu là do bọn họ không ngăn được.
Nhưng mà vậy cũng tốt, không có trận chiến cường thế đó, cũng không nhất định hù dọa được những người này.
...
Giang Tả ngồi xuống một bên cạnh đống đổ nát hoang tàn, mà trước mặt hắn chính là Tô Kỳ đã ngã nhào trên mặt đất.
Về phần các Thánh nữ khác, đều trốn ở rất xa.
Từ sau khi Tô Kỳ bị ngã, cô ấy không thể đứng dậy được nữa.
Ai giúp đỡ thì người đó gặp đen đủi, thiếu chút nữa là cả đám bị vùi lấp trong đó rồi.
Cuối cùng, bọn họ cũng chỉ có thể bỏ rơi Tô Kỳ.
Cho đến khi Giang Tả đến.
- Anh thấy, sau này mỗi khi kỳ kinh nguyệt đến tốt hơn nên cái đặt đồng hồ báo thức, dùng loại có trí năng một chút, cách anh quá xa thì liền kêu lên.
Giang Tả ngồi xổm nhìn Tô Kỳ trước mặt nói.
Tô Kỳ không nói nên lời, đây không phải là đồng hồ báo thức, đây là pháp bảo.
Lúc này, Tĩnh Nguyệt đột nhiên nói:
- Chị nghĩ không cần thiết đâu. Có lẽ hai tháng nữa tiểu oán phụ sẽ mang thai, sau này muốn xui xẻo có khi cũng không còn cơ hội nữa rồi.
Giang Tả bình thường không thích những gì Tĩnh Nguyệt tỷ nói.
Nhưng lời nói này nghe rất êm tai.
Ừm, ít nhất là không có ý tưởng muốn chôn chị ta.
Tô Kỳ cũng thích nghe, có thể mang thai thì thật tốt.
Sau khi nhìn thấy phản ứng của Tô Kỳ và Giang Tả, Tĩnh Nguyệt cảm thấy là lạ, giống như có cảm giác đôi vợ chồng này rất thích lời nói của mình.
Trước kia tại sao không có cảm giác như vậy?