Chương 1669: Vô Đề
Chí Thiện vốn dĩ muốn nói, nhưng lúc này cái Chí Ác đột nhiên xuất hiện, sau đó nói như đang tự nhủ:
- Đáp án ở U Minh hà. Cô có thể nhìn rõ U Minh hà, có thể biết tất cả mọi thứ. Nhưng không ai có thể nhìn thấu được cả, không mội ai.
Lúc này Chí Ác nhìn Tĩnh Nguyệt, nhàn nhạt phát ra một giọng nói:
- Các người đều không thể hiểu được.
Tĩnh Nguyệt nhất thời không biết nói gì, sau đó nhìn về phía Chí Thiện.
Chí Thiện buông lỏng, tỏ vẻ cô ấy cũng không biết.
Hai người không có hẹn ước đặc biệt cùng xuất hiện gì đó, nhưng đối phương có tính toán thì sẽ có ước hẹn.
Có hiểu được hay không chưa tính tới, nhưng chắc chắn phải có thứ gì đó ở U Minh hà
Tĩnh Nguyệt tự nhiên có thể nghĩ đến điều này, liền nói với Chí Ác:
- Có thể nói địa điểm cụ thể không?
Lúc này, Chí Ác nhìn chằm chằm Tĩnh Nguyệt, sau đó đột nhiên rống lên:
- Ngaooo.
Tĩnh Nguyệt:
"???"
Sau đó nhìn về phía Chí Thiện:
- Cô ấy đang làm gì vậy?
Chí Thiện suy nghĩ một chút nói:
- Có thể là đang nổi hung với cô đó.
Tĩnh Nguyệt mặt không biểu cảm:
"..."
Nhưng mà từ Chí Ác kia, có lẽ là không thể có tin tức cụ thể.
Chỉ là một cái là đủ rồi, U Minh hà quả thật là nên đi.
Với thực lực hiện tại của bọn họ, mặc dù có chút miễn cưỡng, nhưng thêm hình chiếu hung thú.
Hẳn là có thể miễn cưỡng thử xem sao.
Dù sao thì cũng không một ai biết Thiên Bi Thần chiến sẽ bắt đầu khi nào.
Chỉ có thể thử xem.
Lần này bạn có thể mang theo nhiều người mạnh mẽ hơn chút.
Tốt nhất là nên kéo sư bá theo.
Nhưng nghĩ lại cũng không thể nào, bởi vì sau một trận chiến này ở Thánh địa, không ai biết Thánh địa sẽ thiếu mất bao nhiêu cao thủ.
Đến lúc đó đừng để xảy ra chuyện chỉ có thể tập hợp cô cùng mấy người tiểu oán phụ.
...
Ngày hôm sau, đám người Tây Kiệt và Bối Tây đang ngồi trong cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ.
Bọn họ đã học một ít viễn cổ ngữ, cho nên bọn họ nghĩ rằng việc đọc hiểu được sơ bộ cuốn sách Ma Pháp không phải là vấn đề.
- Tại sao lại đến đây để đọc?
Bối Tây vô cùng khó hiểu.
Hiện tại vết thương của cô ấy vẫn chưa lành, chỉ là ra ngoài hành tẩu vẫn không có vấn đề gì.
Cô cũng đang học viễn cổ ngữ, cô muốn trở nên càng mạnh mẽ hơn, vì vậy cô cũng muốn học theo con đường Nguyên tố sử.
Á Hi nói:
- Nơi này có một người vô cùng hiểu biết ma pháp lý luận. Nếu không hiểu, có thể hỏi anh ta.
Bối Tây cau mày, bản thân nàng là một thiên tài a.
Nhưng cô không nói gì, cô là thiên tài nhưng cũng không có nghĩa là lý luận là mạnh nhất.
Chỉ cần là Nguyên tố ngữ thì cô sẽ không thể hiểu được một cách trọn vẹn.
Á Hi trước kia đã từng nói rằng người ở đây rất giỏi về Nguyên tố ngữ.
Bọn họ bất ngờ phát hiện ra rằng, Thánh Địa thực sự là lớp lớp nhân tài đua nhau xuất hiện.
Cộng tất cả thiên tài của Ma Pháp giới, có lẽ cũng không nhiều như ở nơi đây.
Mạnh thì có người như Kiếm Thập Tam tiền bối, yếu thì có loại yêu nghiệt như Thánh nữ cùng với Cửu Tịch.
Ma pháp thì có Nguyên tố sử, lý luận lại có nhân viên của một tiệm ăn.
Thánh địa này... đúng thật là.
Tây Kiệt lo lắng nói:
- Tôi muốn đọc, mấy người muốn thảo luận thì đi ra ngoài mà thảo luận.
Mạt Lị và Tọa Lị cũng nhìn chằm chằm vào sách Ma Pháp, chờ Tây Kiệt mở nó ra.
Lúc này không ai lên tiếng, tất cả đều nhìn chằm chằm vào cuốn sách ma pháp.
Sau đó, Tây Kiệt lật đến trang đầu tiên, khi nhìn thấy nội dung, cảm thấy vô cùng vui vẻ, bởi vì hắn phát hiện bản thân đọc có thể hiểu được.
Nhưng không đợi hắn kịp đọc gì, Bối Tây đã nói:
- Yếu tố thứ nhất của Ma Pháp là gì?
Tây Kiệt sững sờ, khinh miệt nhìn Bối Tây, rõ ràng là hắn đã định đọc ra rồi.
Bối Tây lại dám tự nhiên tự đại cướp mất ánh hào quang của hắn, có bản lĩnh thì tan học ra cổng trường gặp đi.
Tất nhiên, Tây Kiệt không dám nói ra những điều như vậy.
- Yếu tố thứ nhất của Ma pháp là gì? Thân cận Nguyên tố sao?
Á Hi hỏi.
Tây Kiệt nói:
- Là minh tưởng sao?
Sau đó bọn họ nhìn về phía Bối Tây, dù sao cũng là một siêu cấp thiên tài.
Bối Tây vô cảm nói:
- Mấy người định không xem xét trang thứ 2 hả?
Tây Kiệt:
"..."
- Bối Tây, cô không hiểu, đoán đúng sẽ mang lại cảm giác thành công.
Bụp!!
Bối Tây búng trán Tây Kiệt, trực tiếp hất bay Tây Kiệt ra ngoài:
- Gọi chị.
Nếu không phải là đang ở cửa tiệm của người khác, lôi đình đã giáng xuống đây rồi.
Tây Kiệt trừng mắt nhìn Bối Tây, và cuối cùng vẫn là phải ngoan ngoãn trở lại ghế.
Sau đó mở ra trang thứ hai: Yếu tố thứ nhất của ma pháp chính là vung đao tự cung.
Tất cả đều ngẩn người.
Tây Kiệt không hiểu:
- Tự cung là có ý gì chứ?
Sau đó Á Hi lên mạng tìm kiếm một chút.
Sau khi đọc xong, Á Hi liền đưa điện thoại cho Tây Kiệt, thuận tiện nói:
- Người viết ra cuốn sách ma pháp này có thể là một thái giám.