Chương 1670: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1670: Vô Đề

Đương nhiên là sau khi nhìn thấy lời giải thích, Tây Kiệt đã ngẩn cả người.

Cảm giác tuyệt vọng bắt đầu tràn ngập, đừng nói đến chuyện là hắn không muốn, dù có đồng ý đi chăng nữa thì Bối Tây cũng không thể đồng ý.

Bối Tây chỉ trông cậy vào việc để hắn kết hôn sinh con, nối dõi tông đường cho gia đình.

Bối Tây nói:

- Nếu là nữ thì sao? Vẫn bắt buộc phải tự cung?

Á Hi nói:

- Không hiểu nữa.

Lúc này, Tây Kiệt đột nhiên kêu to:

- Không đúng, Giang Tả đã kết hôn, làm sao có thể tự cung chứ? Mà hắn ta lại là Nguyên tố sử chân chính.

Mạt Lị nói:

- Có khi nào là một cặp vợ chồng đối thực không?

Đối thực là hôn nhân giữa thái giám và cung nữ.

Tây Kiệt lại một lần nữa tuyệt vọng.

Mặc Danh Bắc ở một bên cả người đổ đầy mồ hôi lạnh, những lời vừa rồi nếu để bị nghe thấy được, không biết những người này sẽ chết như thế nào?

Sau đó, họ đọc lại bốn trang tiếp theo, trực tiếp liền đọc xong.

Nhưng mà bây giờ khuôn mặt của ai cũng ngẩn ngơ cả ra.

Không hiểu, hoàn toàn không hiểu.

Rốt cuộc thì có cần tự cung hay không?

Hơn nữa đây chính là con đường của Ma Pháp, cuối cùng thì nó có ý nghĩa gì?

Tây Kiệt nhìn Bối Tây:

- Chị, chị là thiên tài, chị có thể nói cho em biết chuyện gì đang xảy ra không?

Bối Tây trừng mắt liếc Tây Kiệt một cái, cô đã hiểu cái gì đâu.

Quá huyền ảo rồi.

Ngay lúc này, Á Hi nói:

- Tôi có phỏng đoán như thế này.

Tọa Lị hỏi:

- Là cái gì?

Á Hi nói:

- Nơi này nói là tự cung, nhưng sau đó lại không phải thái giám, có khi nào có thể hồi phục được không?

Mà cái gọi là con đường Nguyên tố sử này chính là tự cung, khôi phục, tiếp tục tự cung, rồi lại khôi phục, là vòng tuần hoàn vô hạn không hồi kết. Tuần hoàn nhiều vòng, thì càng mạnh. Tôi cảm thấy trong đó phần khó nhất là chính tìm cách phục hồi. Ồ, không đúng, phía trên còn nhắc tới là con gái, cho nên có thể tự cung, trở thành nữ, sau đó trở lại thành nam, rồi trở thành vòng tuần hoàn vô hạn.

Tây Kiệt:

"..."

Bối Tây:

"..."

Mạt Lị, Tọa Lị:

"..."

Con đường Ma Pháp này quả thực không thể nhìn thẳng, Nguyên tố sử đều là như thế này sao?

Tây Kiệt nghe xong thì run rẩy một hồi.

Làm sao mà có cái kiểu tu luyện như vậy được?

Nếu thật sự là như vậy, hắn sẽ không dám nhìn thẳng vào Giang Tả, người đó thật quá đáng sợ rồi.

Bối Tây hỏi:

- Có nghĩa là nữ không thể luyện sao?

Á Hi sửng sốt, đúng vậy đó, dù sao bước đầu tiên là tự cung cũng không có cách nào làm được, tiên tử này quá lớn rồi.

Sau đó mọi người nhìn về phía Tây Kiệt.

Tây Kiệt lập tức nói:

- Cái này, cái này không đúng, chuyện này là không khoa học. Mọi người đừng để bị dắt mũi lung tung.

Lỡ chẳng may mấy người này đem hắn ra làm thí nghiệm thì sao?

Lỡ chẳng may điều đó là sai thì phải làm sao bây giờ?

Á Hi nói:

- Vậy thì làm sao để giải thích những lời này?

Tây Kiệt vô cùng căng thẳng, sau đó một vầng sáng đột nhiên lóe lên, nói:

- Không đúng, nữ nhân vẫn là có thể tu luyện. Trước tiên mấy người phải trở thành nam nhân, sau đó tự cung, như vậy thì trật tự liền ăn khớp rồi, đúng, nhất định là như vậy.

Á Hi:

"..."

Bối Tây:

"..."

Mạt Lị, Tọa Lị:

"..."

Lúc này, Lộ Chân vừa hay thật tình cờ đi qua, hắn nhìn sách ma pháp nói:

- Ổ, cuốn sách này ghi lại con đường Trứ Ma Pháp và các Ma Pháp chủng loại. Tôi nhớ rõ tiền bối cũng có quyển sách này.

Mọi người nghe xong câu này đều theo bản năng nhìn về phía Lộ Chân, Lộ Chân này xem ra cũng không biết thẹn.

Vốn dĩ Lộ Chân còn muốn xin lỗi, Mạt Lị đã nói:

- Cậu hiểu cuốn sách này nói gì không?

Lộ Chân gật đầu:

- Hiểu chứ, mẹ tôi dạy tôi mà.

Tây Kiệt không hỏi về mẹ của hắn, mà trực tiếp hỏi:

- Trong cuốn sách nói gì?

Lộ Chân chỉ nhìn thoáng qua liền nói:

- Đây là bộ phận phía sau của con đường Ma Pháp, phía trước hẳn là có ghi chép bộ phận phía trước đúng không.

Tây Kiệt trực tiếp lật quay về trang đầu tiên và hỏi:

- Yếu tố thứ nhất của Ma pháp là gì?

Lộ Chân nhìn sách Ma pháp nói:

- Yếu tố thứ nhất của Ma pháp là quy định phạm vi hoạt động.

Quy định phạm vi hoạt động.

Đừng nói đến Tây Kiệt, ngay cả Bối Tây cũng phải sửng sốt.

Có nghĩa là gì chứ?

Tại sao họ chưa bao giờ nghe qua về điều này?

Còn một chuyện nữa là, Ma pháp lý luận mà người này biết là Nguyên tố sử lý luận?

Á Hi và những người khác tin vào điều đó, vì lần trước hắn đã từng biểu hiện qua.

Tây Kiệt theo bản năng hỏi:

- Quy định phạm vi hoạt động là gì?

Chỉ là Lộ Chân không có trả lời câu hỏi của Tây Kiệt, mà là kinh ngạc nói:

- Hả, không đúng sao? Ồ, là phải dùng Nguyên tố ngữ.

Bối Tây và những người khác hoàn toàn không hiểu Lộ Chân có ý gì.

Sau đó, Lộ Chân lại một lần nữa mở miệng nói:

- @#Y$*%