Chương 1671: Vô Đề
Là ý nghĩa của Nguyên tố ngữ quy định phạm vi hoạt động.
Khi giọng nói của Lộ Chân bắt đầu vang lên, đám người Tây Kiệt đã bị sốc khi thấy cuốn sách ma pháp thực sự bắt đầu phát sáng.
Sau đó một số lượng lớn ma pháp trận xuất hiện ở bên trên, ma pháp trực tiếp chiếu rọi lượng lớn hình ảnh, tất cả đều là những kiến thức cô đọng và là khởi đầu hoàn toàn mới của con đường Ma pháp.
Bối Tây cùng mấy người trực tiếp xem đến mê mẩn.
Hóa ra đây là cách chính xác để mở cuốn sách ma pháp.
Nhân viên phục vụ này có phải là cũng quá khủng bố rồi không?
Hắn thực sự không biết ma pháp sao?
Thật sự không phải là một Nguyên tố sử sao?
...
Lúc Giang Tả thức dậy, đã là buổi trưa của ngày hôm sau, cũng đều tại Tô Kỳ sáng sớm đã ồn ào.
Lúc này Tô Kỳ ngồi ở bên cạnh Giang Tả vui vẻ nói:
- Được rồi, cuối cùng cũng qua rồi, không sợ xui xẻo nữa.
Giang Tả mặc kệ Tô Kỳ, đợi khi cô mang thai rồi, muốn xui xẻo cũng không thể xui xẻo được.
Nhưng mà không thể nào xui xẻo nếu đang mang thai, lỡ chẳng may đứa trẻ xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ.
Lúc đó Giang Tả cảm thấy nên trông chừng Tô Kỳ thật tốt.
Một bước cũng chẳng rời.
Cho nên, có những việc trước khi Tô Kỳ mang thai phải làm cho xong xuôi.
Cũng không biết liệu có suôn sẻ như vậy không nữa.
Hơn nữa việc Thiên Quyến có thể mang thai hay không thì còn phải xác định lại, ít nhất cũng phải tìm được thời điểm để đến U Minh hà.
Nhân tiện, xem xem U Ti có còn ở đó không, nếu còn thì là tốt nhất.
Còn có thể hỏi rốt cuộc hắn nghĩ như thế nào.
Thuận tiện tìm hiểu một chút, kiếp trước thất bại vì nguyên nhân gì.
Chỉ là không thể chắc chắn khi nào đi được.
Nhất là mấu chốt vẫn ở trên người Tô Kỳ, quả là khiến cho người ta đau đầu.
Nếu là người khác thì hắn chỉ cần trực tiếp trói lại để đối phương mở đường, nhưng là Tô Kỳ thì ai trói ai cũng còn chưa biết nữa.
Tô Kỳ xõa tóc nhìn Giang Tả nói:
- Nói anh yêu em đi.
Giang Tả:
"..."
Giang Tả không nói lời nào, Tô Kỳ liền mỉm cười nhìn hắn.
Rồi Tô Kỳ lại nói:
- Nói xong, chúng ta sẽ rời giường đi ăn cơm.
Sau đó Giang Tả đáp:
- Anh yêu em.
Tô Kỳ khịt mũi:
- Anh phải nên bướng bỉnh một chút chứ, đi thôi, đi tắm rửa gội đầu đi.
Giang Tả:
"..."
...
Không lâu sau giờ trưa, Giang Tả và Tô Kỳ đến cửa tiệm đậu hũ, dây buộc tóc trên đầu Tô Kỳ có một cách buộc mới mới, đó là cách mà Giang Tả mới học được.
Kể từ khi giúp Tô Kỳ buộc tóc, hắn đã quyết tâm học tập nghiên cứu cả phương diện này.
Không có tài năng thì chăm chỉ bù lại, cần cù bù thông minh.
Hôm nay liền có dịp dùng tới.
Giang Tả không biết người khác có thấy nó đẹp hay không, nhưng Tô Kỳ chắc chắn cho rằng nó rất đẹp.
Mặc dù, không có khác biệt là bao, nhưng Giang Tả đã giúp cô tìm cách làm điều đó một cách tỉ mỉ cẩn thận.
Vô cùng hạnh phúc.
Khi bọn họ bước vào cửa tiệm đậu hũ, phát hiện có năm Ma pháp sư bên trong, bọn họ đang ngồi ở đó, vẻ mặt thừ ra.
Mà năm người này chính xác là đám người của Bối Tây.
Tô Kỳ có chút khó hiểu, liền hỏi Tiểu Sồ đang đứng ở một bên:
- Bọn họ làm sao vậy?
Tiểu Sồ không biết được nhiều lắm nên chỉ có thể nói:
- Vừa nãy Lộ Chân ca ca mới chỉ cho họ cách xem con đường của Ma Pháp sư, sau đó thì cứ biến thành như vậy đó? Lúc bắt đầu bọn họ còn rất phấn chấn mà.
Tô Kỳ có thể hiểu được, cô đã nghe Giang Tả nói về con đường của Ma pháp sư.
Nó hoàn toàn không phải là một cái lý lẽ nào cả, quả thực là phá hỏng tam quan.
Những người này như thế này, cũng là hiển nhiên.
Tây Kiệt nhìn về phía Giang Tả ánh mắt lóe lên, sau đó hỏi:
- Anh thật sự khuyên dưỡng Nguyên tố rồi?
Giang Tả nói:
- Gần như là vậy đi.
Hắn không có khuyên dưỡng, những Nguyên tố đó chỉ là nghe hắn nói mà thôi.
Nhưng mà Tây Kiệt như vậy, cũng là bình thường.
Vốn dĩ là nên hòa thuận ở chung, cũng vốn dĩ là nên thân cận Nguyên tố.
Nhưng ngay sau đó, liền trực tiếp khuyên dưỡng Nguyên tố, đã trực tiếp thay đổi từ bình đẳng sang nô dịch, điều này thật sự làm cho người ta khó lòng chấp nhận được.
Đây đâu phải là Ma pháp, đây quả thực là thực dân.
Giang Tả không quan tâm họ có thể chấp nhận hay không, dù sao thì Ma pháp chính là như vậy, có học hay không là tùy họ.
Tô Kỳ cũng cảm thấy chính mình không thể giúp đỡ được chuyện này.
Chỉ có thể tiếp tục gọi hải sản. Lần trước chưa có ăn xong. Hy vọng lần này tôi có thể ăn được món đó một lần nữa.
Thực tế đã chứng minh rằng, lần này thất bại.
Nhưng từ ông chủ bán đậu hũ, Giang Tả đã biết được một điều.
Đó là đồ đã được luyện chế xong và gửi đi rồi.
Bây giờ chỉ còn những người bên ngoài Thánh Địa đó nữa thôi, giải quyết xong những người đó, Thánh Địa căn bản không có chuyện gì, bọn họ cũng có thể về nhà.
Dù sao trong nhà cũng cần trang hoàng sửa sang lại.