Chương 1697: Vô Đề
Mộng Vưu nhất thời không nói nên lời, cuối cùng chỉ hỏi:
- Anh không dùng nó?
Quỷ Nhị Trí nhìn Mộng Vưu:
- Tôi khác với cô. Sự tồn tại của cô không có giá trị gì, giống như một thứ đồ bỏ đi, nhưng tôi thì khác. Giá trị của tôi rất cao, giả chết sớm muộn gì cũng sẽ bị đào bới ra thôi.
Mộng Vưu:
"..."
...
Giang Tả lúc này đã tính toán trở lại Thánh địa.
Hiện tại hắn vẫn đang tiếp thu lực lượng như cữ, nhưng hắn đã tích trữ toàn bộ sức mạnh của mình trực tiếp trong Chiến Linh bia, đến lúc có thời gian thì một mạch thăng lên Lục giai.
Sau đó còn phải cách để thăng lên Thất giai, sau đó nữa lại phải cố gắng một chút thăng lên Bát giai.
Bát giai, khi đối mặt với Thiên Bi Thần Chiến, cũng ung dung hơn nhiều .
Hơn nữa khi đối mặt với Tô Kỳ, có thể bình tĩnh hơn.
Trừng phạt nào cũng dễ dàng vượt qua.
Ngẫm lại thì tu vi cao quả thật vẫn tốt.
Giang Tả đứng dậy định gọi điện thoại, nhưng không biết có phải là ảo giác không, lại ngửi thấy một mùi hương.
Không phải là một mùi vị khủng khiếp, hắn cũng đã từng nếm qua thứ đó rồi.
Điều khiến Giang Tả ngạc nhiên chính là, làm sao mùi này lại có thể xuất hiện ở nơi hoang sơ cằn cỗi như thế này.
Sau đó Giang Tả từng bước bước ra, hắn trực tiếp đến đỉnh núi đối diện.
Sau khi cảm nhận một chút, phát hiện ra rằng mùi vị đến từ dưới chân núi.
Mùi hương này nồng đậm đến tột cùng.
Chẳng bao lâu Giang Tả đã đi vào rừng cây dưới chân núi.
Giang Tả phát hiện ra cây cối ở nơi này khá rậm rạp, ánh nắng chỉ có thể lờ mờ chiếu qua kẽ lá.
Giang Tả đi bộ trong rừng cây, không mất bao lâu, hắn đã tìm thấy một hang động nhỏ, mùi hương từ hang động đó toát ra.
Giang Tả không cảm nhận được khí tức của bất kỳ người nào, với tu vi hiện tại của hắn, căn bản không có người nào mà hắn không thể nhận thức được.
Không nghĩ nhiều, Giang Tả trực tiếp đi vào.
Sau đó, hắn liền nhìn thấy ở bên trong có một người đàn ông đang ngồi trên tảng đá, ăn mì gói.
Vị dưa chua.
Một Người tu luyện đến một nơi hẻo lánh như vậy để ăn mì gói một mình, Giang Tả có chút không hiểu nổi.
Giang Tả nhìn người kia, nói:
- Ông còn biết ăn cả thứ này ư?
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn Giang Tả, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó nói:
- Nếu cậu làm đồ ăn cho tôi, tôi không ngại bỏ hộp mì trong tay xuống. Nhưng cậu có biết nấu ăn không?
Giang Tả gật đầu:
- Ừm, nhưng ông ăn không?
Người đó trực tiếp bị lời nói của Giang Tả làm cho nghẹn lại.
...
Trên thực tế, Giang Tả cảm thấy nếu hắn làm cố gắng thì mang ra một mâm đồ ăn ăn không phải là vấn đề lớn.
Dù gì thì hắn cũng đã đặt nền móng cho việc nấu ăn rồi, cho nên ở nhà cũng không cần nấu ăn.
Mà đối mặt với lời nói của Giang Tả, người kia hoàn toàn không thể phản bác.
Ăn không?
Quỷ mới ăn, không, quỷ cũng sẽ không ăn.
Giang Tả không có xoắn xuýt về vấn đề này lắm, lại mở miệng nói:
- Khó mà tưởng tượng được, ông thế này rồi còn cần đồ ăn.
Người này Giang Tả biết, hơn nữa còn gặp qua rất nhiều lần
Trình độ thần bí không hề thấp chút nào.
Người này đương nhiên là tên đạo sĩ đi bán tạo hóa khắp nơi.
Thật khó có thể tưởng tượng, loại người này lại trốn trong hang nhỏ một mình ăn mì gói.
Nếu Giang Tả là hắn, thì hắn chắc chắn sẽ bắt một đầu bếp tới đây, sau đó lại bắt thêm vài con Đa Linh khuyển tới.
Nướng thịt ăn ngay tại chỗ.
Thứ mì ăn liền này, thỉnh thoảng Tô Kỳ không có nhà cũng ăn.
Cái chính là thấy người khác ăn, cảm giác bộ dạng lúc ăn mì gói rất ngon, thì sẽ đi pha một gói.
Nhưng thực tế ăn xong mới biết, không ngon chút nào.
Lúc này, đạo sĩ đặt mì gói sang một bên:
- Cậu biết không? Mọi thứ đều có duyên phận, mà duyên phận là tương đối. Ăn mì gói không phải vì cần ăn mì gói, mà là vì hôm nay bổn đạo có duyên với mì gói, cho nên mới ăn. Mà tiểu hữu ngửi được mùi của mì gói, chứng tỏ cậu với mùi của mì gói có duyên với nhau. Cho nên mới xuất hiện ở nơi này.
Giang Tả gật đầu:
- Mùi hương này dẫn tôi tới tìm ông. Chứng tỏ tôi và ông hôm nay duyên phận. Gần đây tôi có nhu cầu mua pháp bảo. Ông có gì có thể bán không?
Đạo sĩ:
"..."
Không phải lời của nói Giang Tả khiến đạo sĩ cảm thấy hoang đường, mà lời này của Giang Tả là sự thật.
Hôm nay, bọn họ có duyên
Mà mối duyên này hắn không có cách nào nắm bắt chắc được, cho nên hắn chỉ có thể dùng vạn vật làm mồi dẫn, do đó gặp được người có duyên.
Đạo sĩ chậm rãi nói:
- Bổn đạo có một quẻ này, muốn tặng cho đạo hữu.