Chương 1698: Vô Đề
Giang Tả nói:
- Tôi cần một đại sát khí, hoặc một đại sát khí có bản chất là một cái lồng giam. Ông lại chỉ cho tôi một quẻ bói toán như thế này.
Đạo sĩ có chút không nói nên lời, nhưng hắn lựa chọn không thèm để ý những lời của Giang Tả, ngược lại nói:
- Tiểu hữu, quẻ cho biết thánh địa gặp nạn, bổn đạo có thể...
Đạo sĩ chưa kịp nói xong, Giang Tả đã trực tiếp ngắt lời:
- Không, Thánh Địa không gặp nạn.
Đạo sĩ:
- Một quẻ của bổn đạo đáng giá ngàn vàng, thông hiểu từ cổ chí kim, từ hiện tại tới tương lai. Một quẻ của bổn đạo không thể sai, thánh địa gặp nạn.
Giang Tả vẫn lắc đầu:
- Thánh địa không gặp nạn. Quẻ tượng của ông là đúng, nhưng cách diễn giải của ông sai.
Đạo sĩ nhíu mày:
- Vậy phải giải thích thế nào?
Dù không nghĩ mình sai, nhưng hắn vẫn tò mò không biết đối phương sẽ nói gì.
Giang Tả vươn tay nói:
- Một viên Tam phẩm Linh thạch.
Khóe miệng đạo sĩ trực tiếp giật giật.
Người này thực sự là một kẻ tàn nhẫn, hắn xem bói còn phải cho đối phương tiền.
Đạo sĩ muốn vung cái bạt tai qua tặng, nhưng đành nhịn, cuối cùng đưa ra một khối đá hình vuông, mà đỉnh chóp của khối đá lại tròn, thoạt nhìn trông rất lạ.
Cứ có cảm giác giống như mái nhà bị dột.
Giang Tả cầm lấy cục đá có chút sững sờ, Thiên Viên Địa Phương.
Phẩm giai của thứ này quá mức cao rồi.
Là một Thần cấp đạo khí hiếm có.
Đạo sĩ này là đang muốn khoe giàu với hắn hay sao đây?
Tâm trạng Giang Tả có chút phức tạp.
Thiên Viên Địa Phương đáp ứng các yêu cầu mà Giang Tả đề cập vừa rồi.
Là một đại sát khí có bản chất là một cái lồng giam.
Đạo sĩ liếc mắt nhìn Giang Tả, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.
Như nói với Giang Tả: Không biết xem hàng à? Cậu có biết giá trị của đạo khí này không? Không phải cậu muốn một viên đá Tam phẩm Linh thạch sao? Tôi trực tiếp đưa cho cậu thứ này, kinh ngạc đi? Giật mình đi? Tôi rất có tiền đúng không?
Giang Tả:
"..."
Ảo giác, chắc chắn là một ảo giác.
Đạo sĩ tự nhiên có chút đắc ý, hắn cảm thấy người tàn nhẫn này sớm muộn gì cũng sẽ mua Thiên Viên Địa Phương trong tay hắn.
Bị mua đi có vẻ hắn sẽ chịu thiệt, cho nên trực tiếp đem Thiên Viên Địa Phương xem như Tam phẩm Linh thạch tặng đi, như thế thì không giống nữa.
Phong thái trực tiếp tăng vọt lên vô số cấp.
Đạo sĩ nhẹ giọng bâng quơ nói:
- Có thể nói được chưa?
Giang Tả lúc này không quan tâm đến những thứ khác, mà nói:
- Quẻ tượng của ông không đầy đủ.
Đạo sĩ cau mày nói:
- Quẻ cho thấy Thánh địa bị bao vây và trấn áp bởi rất nhiều thế lực, sức mạnh của bọn họ khiến Thánh địa không có sức nào có thể chống lại. Thánh địa sắp bị thiệt hại nghiêm trọng.
Giang Tả thẳng thừng nói:
- Trong quẻ tượng của ông, đã xem nhẹ tôi rồi. Quẻ của ông cho thấy sự nguy nan của Thánh địa, cũng thể hiện hy vọng của Thánh địa. Thông qua hy vọng này, ông đã tìm thấy tôi, đó là lý do tại sao ngày hôm nay chúng ta lại có duyên. Tôi ở Thánh địa, ý chí của tôi tượng trưng cho kết quả của quẻ. Quẻ này, tôi nói là được. Cho nên, Thánh địa không gặp nạn.
Nghe những gì Giang Tả nói, đạo sĩ sững sờ.
Lập tức phát hiện các quẻ bắt đầu rối loạn.
Nói cách khác, duyên lại một lần nữa rối tung lên.
Chỉ là khi hắn nhìn đến Thiên Viên Địa Phương trong tay Giang Tả, hắn mới chợt nhận ra một điều.
Liền không tự giác cười nói:
- Số mệnh, thật sự rất thần kỳ.
Giang Tả sau khi nhìn vào Thiên Viên Địa Phương, cũng có cùng một loại cảm giác này.
Bởi vì loại chuyện về số mệnh này, không thể nói rõ ràng được.
Nhưng cái này không quan trọng, quan trọng là... vị đạo sĩ này:
- Ông sau này sẽ không đến thánh địa chứ?
Giang Tả không lo lắng cái gì cả, bất kỳ thế lực thù địch nào, chỉ cần dám uy hiếp đến Tô Kỳ, hắn có thể chém đầu đối phương.
Nhưng đạo sĩ này thì khác, nếu hắn còn ở trong Thánh địa, sẽ gây ra những chuyện khó kiểm soát.
Thánh địa rất dễ bị phá nát.
Cho dù mọi người đều ổn, thì cũng không được.
Vì vậy, hắn cần xác nhận lại điều này, cũng như phải luôn bảo trì cảnh giác mọi lúc mọi nơi.
Đạo sĩ cười nói:
- Đương nhiên sẽ không đi.
Theo như Đạo sĩ thấy, Giang Tả đã ở Thánh địa rồi, hắn còn đến đó làm chi nữa?
Chỉ cần nơi nào có Giang Tả, nơi đó hoàn toàn không có ổn định, thánh địa chắc chắn cũng phải loạn lạc một phen.
Hắn còn không cần mạng mà chạy tới đó ư?
Trừ khi hắn bị điên.
Nhưng hắn có điên không? Hắn không điên, cho nên chắc chắn hắn sẽ không đi.
Cùng lắm là chạy qua đó xem xem có chuyện gì mà thôi.
Giang Tả thở phào nhẹ nhõm, đạo sĩ cũng sung sướng cả về thể xác lẫn tinh thần.
Sau khi biết chuyện, Giang Tả định mua thêm một số pháp bảo nữa, nhưng còn không để cho hắn mở miệng, vị đạo sĩ đã ôm đống mì gói biến mất tại chỗ.
Giang Tả:
"..."
Chỉ là một chút pháp bảo thôi mà, có cần chạy nhanh đến vậy không?