Chương 1699: Vô Đề
Khi vị đạo sĩ kia rời đi, Giang Tả cũng không nghĩ nhiều thêm nữa, trực tiếp gọi cho Kiếm Thập Tam.
Để không bị khiêu khích khi thấy hắn đi ra ngoài, Kiếm Thập Tam đã sử dụng cổng không gian đi tới.
Sau khi nhìn thấy Giang Tả, Kiếm Thập Tam tò mò hỏi:
- Tiểu hữu không cần tiếp tục thăng cấp sao?
Phải biết rằng, mấy người Thánh nữ hiện tại vẫn còn tại thăng cấp.
Giang Tả lắc đầu:
- Không cần, tôi có pháp bảo cất giữ lực lượng, để đó thăng cấp sau, hai ngày này cũng không tự do được.
Nỗi băn khoăn của Giang Tả, Kiếm Thập Tam hiểu được.
Chỉ là không đợi Kiếm Thập Tam nói gì, Giang Tả đã trực tiếp ném thứ gì đó cho hắn.
Giang Tả nói:
- Vừa có được từ một vị đạo sĩ. Thứ này có tên là Thên Viên Địa Phương. Đó là một không gian đặc biệt. Dễ vào khó ra, uy lực không tồi. Có thể đặt ở thánh địa, đến lúc đó đối phó tọa độ.
Kiếm Thập Tam tiếp nhận Thiên Viên Địa Phương, hắn có chút kinh ngạc, vậy là có được một pháp bảo phù hợp?
Hắn biết rằng thứ này cho hắn sắp xếp thì phù hợp hơn, ít nhất là lúc này.
Nhưng điều khiến hắn bận tâm hơn cả, đó là vị đạo sĩ nào vậy.
...
Kiếm Thập Tam tò mò hỏi:
- Vị đạo sĩ đó là ai? Có vẻ như hắn biết rất nhiều. Đây không chỉ là kết quả của việc xem bói.
Giang Tả lắc đầu:
- Tôi không biết hắn là ai.
Sau đó Giang Tả nhìn Kiếm Thập Tam:
- Anh từng gặp hắn rồi?
Kiếm Thập Tam gật đầu:
- Lần cuối cùng tôi đến nhà cậu, tôi đã gặp hắn trong tiểu khu.
Giang Tả thường xuyên gặp vị đạo sĩ trong tiểu khu đó, hắn cũng sống ở đó?
Giang Tả đột nhiên nghĩ ra suy đoán có phần nực cười này.
Về bản chất, hắn cảm thấy đạo sĩ kia hẳn là không có ở chỗ cố định.
Loại người đó dù có nhìn thế nào cũng không giống người có nơi ở cố định, điều đó sẽ ảnh hưởng đến phong cách của hắn.
Đặc biệt là trong tiểu khu.
Chỉ những người bình thường như hắn và Tô Kỳ mới có thể sống hạnh phúc trong tiểu khu.
- Hắn bán cho anh cái gì? Hay là anh mua cái gì?
Giang Tả định thần lại hỏi.
Kiếm Thập Tam đáp:
- Hắn nói với tôi một điều, tôi có cơ hội đạt được Chí cao lực lượng trong thời gian ngắn.
Điều này làm Giang Tả ngạc nhiên. Việc này có khả thi không?
Nhưng Giang Tả cũng không ngạc nhiên lắm về việc Kiếm Thập Tam có thể nhớ được vị đạo sĩ đó.
Thời gian ngắn thành Chí cao, ngay cả Giang Tả cũng không thể tự mình làm được, mấy tháng đối với hắn mà nói, vẫn là một khoảng thời gian dài.
- Đại khái mất bao lâu?
Giang Tả hỏi.
Kiếm Thập Tam suy nghĩ một chút, lắc đầu:
- Khó nói, có thể sử dụng, liền có thể rất nhanh có đủ.
Giang Tả tò mò hỏi:
- Là biện pháp gì vậy?
- Cái này.
Kiếm Thập Tam lấy Truyền thừa pha lê ra rồi nói:
- Trong này ẩn chứa một nguồn lực lượng vô cùng khổng lồ. Mà những gì đạo sĩ đó nói, cơ bản hẳn chính là nó.
Giang Tả nhìn Kiếm Thập Tam, sau đó hỏi:
- Anh có thể nhận truyền thừa ư?
Kiếm Thập Tam không chút do dự gật đầu:
- Ừm.
Giang Tả:
"..."
Đã mạnh đến như vậy rồi, vậy mà vẫn có thể nhận truyền thừa, điều này thực sự đặc biệt.
Chỉ là, có một điều mà Giang Tả không thể lý giải, đó là làm thế nào để quyết định?
Dựa vào thiên phú sao?
Nhưng loại truyền thừa này không dễ dàng tiếp nhận được, lực lượng Chí cao thật sự tuôn ra thì chết chắc.
Dù nói thế nào thì muốn hấp thu được, trước hết cũng phải để lực lượng ẩn nấp trước.
Nhưng Giang Tả không biết tình huống cụ thể, cũng không có hỏi.
Dù sao biểu hiện của Kiếm Thập Tam rất tự tin.
Đại khái thân là một người thừa kế, sẽ có cách hiểu rõ đi.
Sau đó, Giang Tả ngưng không suy xét về chuyện này nữa, mà nói:
- Vị đạo sĩ đó không đơn giản, tu vi của hắn hẳn là rất cao, những gì hắn biết vượt xa những ghi chép hiện có trong Giới tu luyện. Điều khiến người khác quan tâm nhất là trên người hắn ta có quá nhiều bảo vật, không biết chúng từ đâu ra. Cũng chỉ tìm người có duyên mà thôi, thường là bán đồ giả, nhưng đồ thật hay đồ giả cũng đều là Tam phẩm Linh thạch. Cuối cùng, trên người hắn ta có đủ 3 loại đặc điểm rõ ràng.
Kiếm Thập Tam tò mò:
- Đặc điểm gì?
Đương nhiên, Kiếm Thập Tam không quan tâm đến phí mua đồ, mặc dù hắn có nhớ rằng mình đã không trả tiền.
Nhưng sau đó lại giúp Giang Tả trả tiền, chung quy lại cũng là có đưa tiền.
Không có gì đáng đề cập về chuyện này.
Giang Tả nghiêm túc nói:
- Thứ nhất cũng là bình thường nhất, đó là sự tồn tại của hắn ta có đặc tính bí ẩn, nhìn thấy hắn cơ bản cũng khó mà nhớ được hắn. Trước mắt ngoại trừ tôi và anh.
Kiếm Thập Tam gật đầu, Giang Tả không nói nguyên nhân cụ thể, hắn cũng không có hỏi, hắn biết Giang Tả rất mạnh, không cần phải hỏi nguyên nhân.
Về phần chính hắn, kiếm đạo của hắn rất khó bị ảnh hưởng, có lẽ cũng chính là nhờ nguyên nhân này.
Hắn hoàn toàn không giống với những kiếm tu khác.