Chương 1750: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1750: Vô Đề

Chưa thu được tình huống cụ thể phía trên, Giang Tả cũng không dám tùy tiện kết luận. ͏ ͏ ͏

Nhưng có một điều là sự thật, đó chính là ở nơi này có phát hiện mới. ͏ ͏ ͏

Lúc đầu vốn chỉ định thuận tiện vào đây xem chút thôi, ai ngờ thật sự có thu hoạch. ͏ ͏ ͏

Ừm, mục đích chính của hắn là tới đây để tìm Ngộ Đạo thụ. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, lúc trước là nghe Ngộ Đạo thụ tự mình nói, khoảng thời gian này nó trốn ở đây. ͏ ͏ ͏

Sau đó nó tìm cơ hội để chạy đi. ͏ ͏ ͏

Khi đó, Giang Tả đã tìm cả nửa ngày, nhưng không tìm thấy giao lộ ở đây. ͏ ͏ ͏

Sau đó lúc vô ý luyện tập Thánh Thú Bảo Điển, khiến cho Thiên Địa chú ý, mới trà trộn được vào đây. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả rất tò mò, một người trên lý thuyết hoàn toàn không biết tới sự tồn tại của nơi này, làm sao lại có thể trà trộn vào đây được? ͏ ͏ ͏

Về phần đi hỏi Ngộ Đạo thụ? ͏ ͏ ͏

Cái này khó quá, nó gần như không biết gì. ͏ ͏ ͏

Nó là chạy lánh nạn vào đây, vào bằng cách nào thì chính nó cũng không biết. ͏ ͏ ͏

Có thể là do bản thân đặc thù. ͏ ͏ ͏

Về phần những thay đổi trên núi thì nó không biết gì nữa, nó vẫn say ngủ ở trên thân núi, giống như muốn ra cũng không thể nào ra được. ͏ ͏ ͏

Sau đó đi ra là chỉ muốn đi ra một chút, ai ngờ tới lúc muốn vào lại thì đã không thể vào lại được nữa. ͏ ͏ ͏

Lúc trước bị Giang Tả truy đuổi, nếu nó có thể vào được đây có lẽ cũng đã không bị bắt rồi. ͏ ͏ ͏

Ngộ Đạo thụ sau đó đã bị Giang Tả đưa cho đầu bếp làm trứng luộc lá trà. ͏ ͏ ͏

Tác dụng vẫn rất được. ͏ ͏ ͏

So với Ngộ Đạo Thạch hữu dụng hơn, không biết ông chủ bán đậu hũ cùng với Chung Dịch Dương bọn họ có thể hay không. ͏ ͏ ͏

Khi đó sẽ gửi trước một ít qua đó, để bọn họ thử. ͏ ͏ ͏

Cũng không biết ông chủ bán đậu hũ có từ chối trực tiếp không, dù sao hắn cũng chỉ bán đậu hũ thôi. ͏ ͏ ͏

Đến khi đó hỏi một chút. ͏ ͏ ͏

Giang Tả trước tiên không có đi tìm Ngộ Đạo thụ, đối với hắn mà nói, Ngô Đạo Thụ đã là của hắn rồi. ͏ ͏ ͏

Thời điểm hắn tiến vào, Ngộ Đạo thụ muốn trốn thoát khỏi nơi đây, đã biến từ có thể thành không thể rồi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Tiểu Huyền lúc này vừa mới từ dưới đất bò dậy, nó rất khó chịu, một chưởng khi nãy rất đau. ͏ ͏ ͏

Cha mẹ nó cũng chưa từng đánh nó đau như vậy. ͏ ͏ ͏

-͏ Cảm giác như bị nứt ra vậy. May mà chỉ là ảo giác. ͏ ͏ ͏

Tiểu Huyền Vũ thở phào khi nhìn lớp vỏ dày cộp của mình. ͏ ͏ ͏

Sau đó quay đầu nhìn về phía đỉnh núi, cảm giác thật xa vời. ͏ ͏ ͏

Nhưng nếu nó bay lên, hẳn là rất nhanh phải không? ͏ ͏ ͏

Nghĩ đến đây, Tiểu Huyền Vũ liền vung móng vuốt và cố gắng leo lên không trung. ͏ ͏ ͏

Chỉ là vừa leo được vài bước, đột nhiên nó cảm thấy được áp lực. ͏ ͏ ͏

Áp lực này từ trên trời rơi xuống, trực tiếp đánh thẳng vào người nó. ͏ ͏ ͏

Oanh một tiếng. ͏ ͏ ͏

Tiểu Huyền Vũ bị đập vào đất. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa đầu óc ong ong, giống như xuất hiện ảo giác. ͏ ͏ ͏

Nó cảm giác như chính mình bị núi lớn đè lên, không thể cử động. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Thánh Tâm thạch lại sáng lên. ͏ ͏ ͏

Theo Thánh Tâm thạch sáng lên, Tiểu Huyền Vũ mới từ từ dần tỉnh, sau đó cảm giác núi lớn bắt đầu biến mất. ͏ ͏ ͏

Nó có thể động đậy trở lại. ͏ ͏ ͏

Đợi tới khi nó trèo ra khỏi hố, sợ hãi một lúc lâu, không bao giờ muốn leo lên trời nữa. ͏ ͏ ͏

Thật sự rất nhớ Thánh thú hồ của nó. ͏ ͏ ͏

Cả Lão Thất nữa. ͏ ͏ ͏

Thế giới bên ngoài nguy hiểm, nhân loại gian xảo, đến cả không trung cũng giả dối. ͏ ͏ ͏

Rõ ràng là không có thứ gì, trèo lên thì lấy đồ đập vào ngươi, không cho trèo thì không cho trèo, nói rõ không phải là được rồi sao? ͏ ͏ ͏

Chẳng mấy chốc Tiểu Huyền Vũ lại nghĩ ra cái gì, không trung gian xảo như vậy, có lẽ vẫn nên tránh xa một chút. ͏ ͏ ͏

Thôi thì đi dưới lòng đất có lẽ sẽ an toàn hơn. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tiểu Huyền Vũ lanh trí, lập tức bắt đầu động, đi đường đất. ͏ ͏ ͏

Nó vậy mà là tu luyện Di Giới Thánh Tượng, có thể xuất hiện ra nhiều tay, cũng có thể đủ để phân thân thật nhiều. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nhiều tay là tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó nó đào đất với tốc độ rất nhanh. ͏ ͏ ͏

Cả người đã bắt đầu đi ở dưới đất. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nó đều để đất ở phía sau, đi tới đâu liền lấp kín tới đó. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Tiểu Huyền Vũ vẫn là đào một chút lấp một chút, đào một lúc lâu cũng không biết chính mình đã đến đâu. ͏ ͏ ͏

Khi nó định nhìn lại và xem nó đã đào được bao xa, đã sững sờ mất một chút. ͏ ͏ ͏

Nó phát hiện ra đường lui của chính mình đã bị chặn rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó nó liền bị dọa sợ rồi. ͏ ͏ ͏

Hóa ra đến cả đất cũng gian xảo, vẫn là tuyết là an toàn nhất. ͏ ͏ ͏

Nghĩ đến đây, Tiêu Huyền Vũ không ngừng bàng hoàng đào về phía trước. ͏ ͏ ͏

Nó vừa đào vừa quay đầu nhìn lại, phát hiện ra nó đào càng nhanh thì phía sau cũng lấp kín càng nhanh, sắp lấp kín nó đến nơi rồi. ͏ ͏ ͏