Chương 1751: Vô Đề
Lỡ chẳng may bị lấp kín, không dám nghĩ, không dám nghĩ luôn. ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ không ngừng chạy về phía trước, vừa đào vừa chạy, vừa chạy vừa đào, đột nhiên cảm thấy không có gì đào được, liền phát hiện đất dưới chân đã không còn đất nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó, nó liền rơi thẳng xuống. ͏ ͏ ͏
Nhưng nó còn chưa kịp la hét thảm thiết, đã rất ngạc nhiên khi phát hiện chính mình đã tiếp đất. ͏ ͏ ͏
Hả? ͏ ͏ ͏
Tiêu Huyền Vũ ngẩn người. ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng phát hiện ra không còn đất đuổi theo nó nữa, nó liền thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh sau đó nó bắt đầu đánh giá nơi này. ͏ ͏ ͏
Nó ngửi một chút, phát hiện ra không khí ở đây rất thơm. ͏ ͏ ͏
Đợi tới lúc nó xem xét xung quanh, mới phát hiện ra đây là một nơi rất rộng. ͏ ͏ ͏
Mà ở giữa hang động, có một con suối, nước là từ trên vách đá nhỏ xuống. ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ tò mò đi tới, uống một ít nước, phát hiện ra nước ở đây uống ngon một cách thần kì. ͏ ͏ ͏
-͏ Uống ngon quá đi, cảm giác như có sức mạnh để làm. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tiểu Huyền Vũ uống thêm mấy ngụm, mà trong khi Tiểu Huyền Vũ đang uống nước suối, nó không thấy được trên lưng mình có một tia sáng. ͏ ͏ ͏
Ánh sáng này trải dài như một con đường trên lưng Tiêu Huyền Vũ, như thể nó đang chỉ ra con đường vô thượng chính xác nhất. ͏ ͏ ͏
Nếu Giang Tả ở đây, hắn nhất định sẽ cảm thán, không hổ danh là Tiểu Ô Quy vang danh Thiên Địa, đến cả Đại Đạo chi lộ cũng được trải sẵn như vậy. ͏ ͏ ͏
Quả thực là có cơ hội nằm lên Đại Đạo Giả, nếu cứ tiếp tục không chừng còn có thể nằm lên Chí cao. ͏ ͏ ͏
Khi Tiểu Huyền Vũ uống nước, con đường kia không ngừng kéo dài. ͏ ͏ ͏
Mà khi con đường đó kéo dài tới một cánh cửa, Tiểu Huyền Vũ đột nhiên dừng uống. ͏ ͏ ͏
Sau cánh cửa đó chính là con đường cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Mà Tiếu Huyền Vũ dừng uống nước, con đường đó cũng dừng lại. ͏ ͏ ͏
Mọi thứ đều bình lặng. ͏ ͏ ͏
-͏ Thôi, uống thêm một ngụm nữa. ͏ ͏ ͏
Tiêu Huyền Vũ dường như tự hứa với mình một chút. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tiêu Huyền Vũ uống thêm một ngụm, uống hết một ngụm này, đường lại bắt đầu hiện ra, cửa cũng càng rõ ràng. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tiểu Huyền Vũ lại tiếp tục dừng lại. ͏ ͏ ͏
Con đường lại một lần nữa cắt đứt. ͏ ͏ ͏
-͏ Không, không được, không uống được nữa, đều đã uống xong rồi. ͏ ͏ ͏
Tiêu Huyền Vũ nhìn mặt nước vẻ mặt không buông tha, cuối cùng dùng không gian của chính mình đổ đầy nước vào. ͏ ͏ ͏
-͏ Đem về cho Lão Thất uống, Lão Thất nhất định sẽ rất vui. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng không muốn, nhưng Tiểu Huyền Vũ rất có ý thức tự giác của một người chị. ͏ ͏ ͏
Đồ ngon chắc chắn phải đem về. ͏ ͏ ͏
Sau đó, nước đều bị Tiểu Huyền Vũ lấy đi. ͏ ͏ ͏
Mà con đường cũng hoàn toàn tối xầm xuống, như định hình trở lại bình thường. ͏ ͏ ͏
Trong suốt quá trình này, Thánh Tâm Thạch vẫn luôn phát sang, như thể đang ghi chép lại mọi thứ, cũng đang hỗ trợ ổn định mọi thứ. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên, Thánh Tâm Thạch là được Tiểu Huyền Vũ vươn dài tay ra cầm lấy, vừa nãy cả hai cái đầu đều đang uống nước. ͏ ͏ ͏
Lúc này ánh mắt Tiêu Huyền Vũ mơ mơ hồ hồ, trong không trung mờ mịt nhìn thấy Nguyệt Tịch, sau đó Tiểu Huyền Vũ rất kích động: ͏ ͏ ͏
-͏ Lão Thất, sao em lại ở đây, chị có... í, không có, quá lo lắng cho lão Thất sinh ra ảo giác rồi? ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tiểu Huyền Vũ không quan tâm nữa. ͏ ͏ ͏
Thánh Tâm Thạch vừa mới nở rộ rất nhiều ánh sáng, trên mép còn xuất hiện một vết nứt nhỏ. ͏ ͏ ͏
Lần này, giá phải trả để làm cho Tiểu Huyền Vũ tỉnh táo lại có chút cao. ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ tỉnh táo lại cắn Thánh Tâm Thạch, sau đó tiếp tục nhìn xung quanh. ͏ ͏ ͏
Nếu như vẫn còn nước như vậy, nó có thể uống thêm một chút. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt ngon. ͏ ͏ ͏
Chỉ sau một hồi đi dạo, nó không tìm thấy nước suối nữa, mà nhìn thấy một cây với cành tươi tốt. ͏ ͏ ͏
Hay là ăn lá cây thử xem sao? ͏ ͏ ͏
Không chừng cũng ngon lắm, sau đó... đem về một ít cho Lão Thất nữa. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giang Tả lúc này đã lên đến đỉnh núi. ͏ ͏ ͏
Trên đỉnh núi chỉ có một thạch đài, trên thạch đài còn sót lại một số đá vụn. ͏ ͏ ͏
Giống như số đá vụn đó trước kia bao bọc một thứ gì đó, mà hiện tại đồ vật đó đã chui từ dưới đất lên mà đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng giống như kiếp trước, ngoại trừ hơi thở mới mẻ một chút thì chẳng còn gì. Vẫn còn kém mấy trăm năm, đáng tiếc thật. ͏ ͏ ͏
Nếu đồ vật đó là mấy trăm năm sau mới xuất hiện, có lẽ hắn sẽ nhìn thấy được. ͏ ͏ ͏
Còn về việc sớm hơn mấy trăm năm là chuyện không thể, vì khi đó còn chưa có hắn. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa hắn đã có Tô Kỳ, đâu hắn cũng chẳng muốn đi, cứ như vậy là tốt nhất. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi đến mép vụn đá, vươn tay nhặt lấy một mảnh vụn, hắn muốn thử tìm một số đáp án từ nơi này. ͏ ͏ ͏
Những vụn đá hiện tại vẫn có chút lực lượng ẩn giấu, có thể chúng vẫn còn hữu dụng. ͏ ͏ ͏
Chỉ là khi Giang Tả cố gắng thăm dò vụn đá, hắn đã phát hiện ra một chuyện bất ngờ. ͏ ͏ ͏
Ấn ký lại phát ra tin nhắn ͏ ͏ ͏
"Phát hiện một video, có muốn chia sẻ hay không?" ͏ ͏ ͏
"Có/Không" ͏ ͏ ͏
Lần này Giang Tả thực sự kinh ngạc, Tiên Linh Phủ Chủ đều đã tới đây rồi? ͏ ͏ ͏
Hắn đến đây như thế nào vậy? ͏ ͏ ͏