Chương 1752: Vô Đề
Ai
Thực sự, trước kia Giang Tả đã nghiên cứu cách vào, mặc dù lúc đó vi tu của hắn không cao lắm. ͏ ͏ ͏
Nhưng lúc đó, hắn thực sự đã dùng rất nhiều biện pháp, trong khoảng thời gian đó hắn chưa từng giết Cửu Tịch lấy một lần nào, vậy là đủ biết hắn có bao nhiêu dụng tâm rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, vẫn thất bại. ͏ ͏ ͏
Sau này cho dù có thể tùy ý tiến vào, cũng rất nhàm chán, dù sao thực lực của hắn cũng ở đó. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Tả trở nên vô cùng phức tạp. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ Chủ mạnh nhất cũng chỉ là Chí cao thôi, mà trong lúc hắn nghiên cứu, không phải Chí cao cũng là Đại Đạo Giả ͏ ͏ ͏
Khi đó đều có thể đánh thắng Tiên Linh Phủ Chủ đi? ͏ ͏ ͏
Vậy cũng quá chênh lệch rồi? ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc là do hắn quá bình phàm, hay là do não của Tiên Linh Phủ chủ quá lớn? ͏ ͏ ͏
Hiện tại không cần nghĩ cũng biết, Tiên Linh Phủ Chủ đã ra tay với nơi đây. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà như vậy cũng tốt, có lẽ sẽ biết được Tiên Linh Phủ Chủ rốt cuộc đã làm cái gì. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Giang Tả đã chọn có. ͏ ͏ ͏
Để cho Tô Kỳ vui vẻ chút đi, mỗi ngày tu luyện cũng chán rồi. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả lựa chọn, mấy người Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ lại nhận được tin nhắn. ͏ ͏ ͏
Sáu người trực tiếp tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt kêu lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Lại nữa? Làm việc năng suất như vậy, hắn ăn gì để lớn lên vậy. ͏ ͏ ͏
Sau khi nói xong, Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hừ lạnh một tiếng: ͏ ͏ ͏
-͏ Sử tỷ nhìn em để làm gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chỉ là đột nhiên có chút tò mò, Tiểu Giang nhà em đã ăn gì để lớn lên vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đáp: ͏ ͏ ͏
-͏ Liên quan gì đến Tả ca của em? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không, chỉ đơn thuần là tò mò thôi, cậu ta đã ăn cái gì vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
-͏ Ăn thức ăn của căng tin để lớn lên, sau đó chuyển qua ăn đồ em nấu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Bao nhiêu tuổi thì bắt đầu sống chung? ͏ ͏ ͏
-͏ Đương nhiên là mười ... ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ dừng lại, sau đó trừng mắt nhìn chằm chằm Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
-͏ Nói để làm gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười: ͏ ͏ ͏
-͏ Em không nói chị cũng biết, hoa quý niên hoa, khi đó em mới mười... ͏ ͏ ͏
-͏ Aaa, chị xem video đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kích động kêu lên. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vui vẻ: ͏ ͏ ͏
-͏ Được rồi, chị vô cùng thông cảm cho em. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiểu Tiểu đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ chẳng lẽ không phải là vẫn luôn ở cùng với Giang đại ca sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu Tiểu lớn lên rồi sẽ hiểu. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên ngăn cản sự hiếu kì của Tiểu Tiểu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bĩu môi, nhưng mà lại nhớ Giang Tả rồi. ͏ ͏ ͏
Mà lại nói, sống cùng nhau từ bao nhiêu tuổi chẳng quan trọng. ͏ ͏ ͏
Dù sao thì bọn họ cũng sẽ luôn ở bên nhau. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Khi xem đoạn video, Giang Tả phát hiện ra đó không phải ngọn núi hắn đang ở. ͏ ͏ ͏
Mà là ở trên một ngọn núi xa lạ khác. ͏ ͏ ͏
Lúc này trên đỉnh có hai người đang đứng, một người là Tần Thiên dáng vẻ rất vững vàng, người còn lại là Tiên Linh Phủ Chủ vẫn mặc áo trắng như cũ. ͏ ͏ ͏
Họ cùng nhau đứng bên rìa ngọn núi, như thể đang xem điều gì đó rất thú vị. ͏ ͏ ͏
Không bao lâu, Tần Thiên mở miệng: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi đã đi ra bước đó rồi. Lần này rời đi, hẳn là sẽ không trở về nữa. ͏ ͏ ͏
Trầm mặc một hồi, Tần Thiên lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu trở về, hẳn là mang theo tin thắng lợi. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ Chủ cúi đầu không nói gì. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên không nhìn Tiên Linh Phủ Chủ, mà tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Những chuyện khác chỉ có thể dựa vào chính bản thân cậu mà thôi, muốn làm gì thì cứ đi làm, không cần để ý nhiều quá. Tôi biết cậu có rất nhiều ý tưởng của bản thân mình. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên hiểu Tiên Linh Phủ Chủ, tuy rằng Tiên Linh Phủ Chủ không mạnh bằng hắn, nhưng những ý tưởng thường ngày của hắn cũng rất li kì, mà mặc dù li kì, nhưng lại cũng có kì hiệu. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên hiểu được, cho nên sẽ không trói buộc hắn. ͏ ͏ ͏
Có lẽ sẽ có những thu hoạch bất ngờ thì sao? ͏ ͏ ͏
Dù có tệ đến đâu chăng nữa, chẳng lẽ có thể tệ hơn bây giờ? ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiên Linh Phủ Chủ rốt cục lên tiếng, hắn nhìn về phía Tần Thiên: ͏ ͏ ͏
-͏ Vũ Vương, anh trách tôi sao? ͏ ͏ ͏
Tần Thiên liếc nhìn Tiên Linh Phủ Chủ, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cậu nói xem? ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ Chủ không nói, Tần Thiên cũng không nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cau mày, họ đang nói về chuyện của Tần Thiên Ngưng? ͏ ͏ ͏
Chuyện có thể trách Tiên Linh Phủ Chủ, chỉ có duy nhất chuyện đó. ͏ ͏ ͏
Bằng không, những chuyện khác căn bản không đủ để làm cho Tần Thiên quan tâm. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã biết mình đoán đúng. ͏ ͏ ͏
Sau khi Tần Thiên im lặng một hồi, liền mở miệng: ͏ ͏ ͏
-͏ Chung quy lại là do tôi không thể bảo vệ tốt Thiên Ngưng. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, theo ý của Tần Thiên, hắn đã không bảo vệ tốt muội muội của mình, không xuất hiện vào lúc nguy cấp nhất, không ngăn cản được muội muội mình gặp chuyện không may. ͏ ͏ ͏
Chuyện này không liên quan gì tới người khác, dù cho có đổ lên đầu những người khác, cũng không có ý nghĩa gì cả. ͏ ͏ ͏