Chương 1753: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1753: Vô Đề

Tiên Linh Phủ Chủ nhìn Tần Thiên: ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu như không phải tại tôi ở chỗ của mấy người đó quấy nhiễu, Thiên Ngưng cũng sẽ không tự mình chạy tới chứ đừng nói gì là ngã xuống. Nếu Thiên Ngưng khỏe mạnh, anh cũng không cần cúi đầu cầu xin Thánh Thú Tam Tộc tộc giúp đỡ, đến lúc đó chỉ cần chúng ta liên thủ lại, bọn họ không thể không đi. Chỉ cần Thiên Ngưng không sao, chúng ta có thể liên thủ đối kháng với mọi người, bình định nội loạn, chống đỡ kẻ thù bên ngoài, không có chuyện nào là chúng ta không thể làm được. Thậm chí khi anh chuẩn bị bước ra bước đó, cũng sẽ có người giúp anh tranh thủ thời gian, chỉ cần anh có đủ thời gian, anh sẽ có thể bước từng bước hoàn mỹ. Chỉ cần anh bước được từng bước hoàn mỹ, vậy thần chiến đã xong rồi. Chúng ta đã thắng rồi. Nếu như... ͏ ͏ ͏

Tần Thiên nhìn về phía Tiên Linh Phủ Chủ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng làm gì có nếu như, đúng không? Hơn nữa điều tôi muốn không chỉ có chiến thắng, tôi muốn kết thúc thần chiến, có lẽ chúng ta không làm được, nhưng sau cùng sẽ có người làm được. Người này tuyệt đối xuất thân từ nhân tộc của chúng ta. Còn về việc không hoàn mỹ, không hoàn mỹ thì có sao? Đối phó được những người đó, vậy là đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên rất tự tin, tự tin một cách mê đắm. ͏ ͏ ͏

Nhưng Giang Tả tán thưởng hắn, thật sự rất muốn quen biết người này một chút. ͏ ͏ ͏

Bởi vì hắn đồng ý với lời nói của Tần Thiên, chiến thần cuối cùng cũng sẽ kết thúc, người kết thúc chiến thần phải là Nhân tộc. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ kinh ngạc nhìn Tần Thiên, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vũ Vương, anh không tức giận sao? Không có tôi, Thiên Ngưng có thể vẫn yên ổn. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên nghe xong những lời này, đột nhiên nở nụ cười: ͏ ͏ ͏

-͏ Không có cậu? Không có cậu thì cho dù tôi tìm được cách khiến cho Thiên Ngưng tu luyện cũng không thể khiến con bé vui vẻ. Hơn nữa còn vui vẻ nhiều năm như vậy. Mặc dù tôi bất mãn với cậu, nhưng Thiên Ngưng lại vô cùng hài lòng. Con bé thích cậu, nếu tôi ích kỷ cấm đoán, bắt cậu ra khỏi thế giới của nó, thì làm sao tôi còn có thể là một người anh tốt chứ? Điều duy nhất tôi có thể làm là vì con bé mà ra mặt, nếu dám làm nó khổ sở, tôi liền dám khiến cho cậu đau đớn. ͏ ͏ ͏

Nói đến đây, Tần Thiên thở dài: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng chung quy lại vẫn là không thể làm một người anh tốt. Ai đúng ai sai không quan trọng, quan trọng là chúng ta vẫn còn cơ hội để bù đắp. Nhưng bây giờ, cơ hội này là hoàn toàn đặt trên người cậu, chỉ có vậy thôi. Tất nhiên, chiến thắng thuộc về chúng ta là điều dĩ nhiên, nhân tộc cuối cùng sẽ thắng lợi. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ im lặng hồi lâu, cuối cùng hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Vũ Vương sẽ ngã xuống sao? ͏ ͏ ͏

Thật lâu trước kia, hắn đã nghe Vũ Vương nói như vậy. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn không tin, cho nên định hỏi lại một lần nữa. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên nhìn về phía Tiên Linh Phủ Chủ: ͏ ͏ ͏

-͏ Ai biết được, nếu tôi ngã xuống, sẽ cho Nhân tộc một phần đại lễ thì sao, một phần đại lễ có thể sinh ra Chí Cường Giả chẳng hạn. Thêm một sự ủng hộ cho Đạo Lộ của hắn. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ kinh ngạc nhìn Tần Thiên, hắn không hiểu. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên cũng không trả lời, chỉ cười thần bí. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò nhìn chằm chằm hai người bọn họ. ͏ ͏ ͏

Một phần đại lễ có thể sinh ra Chí Cường Giả, là nói hắn ư, hay là Kiếm Thập Tam? ͏ ͏ ͏

Giang Tả trong lòng đặt ra một sự nghi vấn. ͏ ͏ ͏

Nếu cận đại có một Chí Cường Giả, không phải hắn thì chỉ có thể là Kiếm Thập Tam, Cửu Tịch vẫn chưa đủ. ͏ ͏ ͏

Cho dù cô là Thiên Quyến cũng không đủ. ͏ ͏ ͏

Cửu Tịch không thể so sánh với hắn được, Kiếm Thập Tam so với Cửu Tịch cũng mạnh hơn một chút. ͏ ͏ ͏

Nếu những gì Tần Thiên nói là sự thật, thì có lẽ hai người bọn họ chính là những người tiếp nhận đại lễ. ͏ ͏ ͏

Ừm, nghĩ đến đây, Giang Tả chợt nghĩ đến truyền thừa, chẳng lẽ là cái đó sao? ͏ ͏ ͏

Nhưng cứ có cảm giác không giống như vậy, bởi vì thứ đó là do Tiên Linh Phủ Chủ để lại. ͏ ͏ ͏

Không giống đại lễ. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tiên Linh Phủ Chủ nhìn Tần Thiên: ͏ ͏ ͏

-͏ Thân là một người mạnh nhất trên đời này, Vũ Vương có tin vào luân hồi không? ͏ ͏ ͏

Nghe câu hỏi này, Tần Thiên sững sờ, sau đó lâm vào suy nghĩ. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ không nói nhiều, chỉ yên lặng quan sát, chờ Tần Thiên trả lời. ͏ ͏ ͏

Giang Tả có chút tò mò, trước đây hắn đã từng xem câu hỏi này, câu trả lời của Tiên Linh Phủ Chủ là hắn không nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏

-͏ Hóa ra là hắn vẫn hỏi Tần Thiên câu hỏi này. Hắn muốn làm gì? ͏ ͏ ͏

Nếu không có lý do, Tiên Linh Phủ Chủ sẽ không bao giờ đột nhiên đi hỏi câu này. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn đặc biệt lưu lại câu hỏi này trên Tiên Minh Thuyền. ͏ ͏ ͏

Chắc chắn hắn muốn làm gì đó. ͏ ͏ ͏

Dựa trên kiến thức của Giang Tả về Tiên Linh Phủ Chủ, hắn tin tưởng tuyệt đối rằng Tiên Linh Phủ Chủ có năng lực làm việc. ͏ ͏ ͏

Tìm được Giới Biên, tìm được nơi Tự Nhiên Chi Địa này, tìm được Căn Nguyên Chi Địa. ͏ ͏ ͏

Dường như không có nơi nào mà hắn không thể tìm thấy. ͏ ͏ ͏