Chương 1773: Vô Đề
Liễu Y Y không có chút ngoài ý muốn nào, mà giải thích: ͏ ͏ ͏
-͏ Trị phần ngọn là có thể giúp cho cơ thể của em trong khoảng thời gian này có chuyển biến tốt đẹp. Ít nhất thì không có vấn đề gì với việc tu luyện, nhưng nguyên nhân của bệnh vẫn ở trong cơ thể, chuyện này chị bất lực. Nhưng mà chị có thể giúp em liên lạc với một vị đại lão, ông ấy có lẽ sẽ có biện pháp. ͏ ͏ ͏
Tình Tình không hỏi thật hay giả, trực tiếp không ngừng gật đầu tạ ơn: ͏ ͏ ͏
-͏ Cảm ơn Liễu tỷ, Liễu tỷ thật sự là một thần y. ͏ ͏ ͏
Cô không hỏi nhiều những thứ khác, cũng không quan tâm liệu nó có thể chữa khỏi hoàn toàn hay không. ͏ ͏ ͏
Có thể tạm thời ổn định không sao cô cũng rất vui. ͏ ͏ ͏
Hi Mạt Tiên Tử cũng là vô cùng sửng sốt, Liễu tỷ không chỉ biết y thuật, còn có thể diệu thủ hồi xuân? ͏ ͏ ͏
Chỉ mới hơn nửa năm không gặp, Liễu tỷ đã lợi hại như vậy rồi sao? ͏ ͏ ͏
Không có quá nhiều do dự, Liễu Y Y trực tiếp lấy ra phù lục, sau đó vươn tay đối với Tình Tình Tiên Tử mà nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nào, Tiên tử đưa tay qua đây. ͏ ͏ ͏
Nghe vậy Tình Tình Tiên Tử liên đưa tay qua bên đó, sau đó cô nhìn thấy Liễu tỷ lấy phù lục mà cô nhìn hoàn toàn không hiểu gì, dán vào tay mình. ͏ ͏ ͏
Lúc đầu cô cũng khó hiểu, nhưng ngay sau đó cô cảm thấy thân thể vẫn nhẹ bẫng, thoáng chốc lại trở nên rắn chắc. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa còn cảm thấy tinh thần tốt hơn thật nhiều, không khác biệt với trước kia là mấy. ͏ ͏ ͏
Sau đó từ trong tiềm thức, cô đã lộ ra nụ cười tươi. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Tình Tình mỉm cười, Liễu Y Y cũng nhẹ nhàng thở ra. ͏ ͏ ͏
Có tác dụng. ͏ ͏ ͏
Mười giây sau, Liễu Y Y liền thu phù lục lại. ͏ ͏ ͏
Sau đó nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Được rồi, trong khoảng thời gian này thân thể của em hẳn là không có chuyện gì đâu. ͏ ͏ ͏
Tình Tình lại là một lần nữa liên tục cảm ơn. ͏ ͏ ͏
Cô ấy không hề đề cập đến chuyện phù lục, cũng không hề hỏi sau này nếu không thoải mái thì sao. ͏ ͏ ͏
Đối với cô mà nói, Liễu tỷ đã đủ tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Có thể là do đầu óc cô không đủ sinh động đi, lại hoặc là do đầu óc thiển cận đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó đám người Liễu Y Y cũng không ở nữa mà trực tiếp để cho Hi Mạt Tiên Tử đưa bọn họ rời đi. ͏ ͏ ͏
Trên đường, Hi Mạt nhìn chằm chằm Liễu Y Y hồi lâu, mới hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, từ khi nào chị còn trở thành một thần y vậy? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cười không nói lời nào. ͏ ͏ ͏
Hi Mạt Tiên Tử lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, hay là chị xem cho em thử đi? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
-͏ Em bị bệnh? ͏ ͏ ͏
Hi Mạt Tiên Tử nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đây không phải là không có bệnh cường thân sao. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y có chút bất lực, cô không có vướng bận gì với vấn đề này, không thích hợp để tán gẫu. ͏ ͏ ͏
Lỡ chẳng may bại lộ sẽ không tốt lắm. ͏ ͏ ͏
Sau đó Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Hi Mạt, bọn chị đang định trở về. ͏ ͏ ͏
Hi Mạt Tiên Tử ngạc nhiên: ͏ ͏ ͏
-͏ Sao lại đột ngột vậy? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên hoàn thành nhiệm vụ thì đi là thượng sách, Liễu Y Y trong lòng thầm đáp. ͏ ͏ ͏
Chỉ là không thể nói ra lời này, Liễu Y Y thở dài nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vừa rồi có chút cảm khái, chị muốn về nhà gặp phụ thân. ͏ ͏ ͏
Được rồi, Liễu Y Y và Tình Tình quả thực có chút giống nhau, ít nhất họ có bối cảnh giống nhau. ͏ ͏ ͏
Có thể nhớ đến phụ thân ở nhà, cũng rất bình thường. ͏ ͏ ͏
Hi Mạt đương nhiên sẽ không giữ lại quá mức. ͏ ͏ ͏
Sau đó, bọn họ dự định trở về chỗ ở của mình, thu dọn đồ đạc, rời đi. ͏ ͏ ͏
Mặc dù có chút đột ngột, nhưng cũng không tính là quá đột ngột. ͏ ͏ ͏
Dù sao thì lúc tới, cũng có chút đột ngột. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tình Tình lúc này đang rất rối. ͏ ͏ ͏
Cô ấy đã khỏi bệnh, đây là một điều hạnh phúc. Liễu tỷ là một người rất rất tốt, rất có cảm giác của một đại tỷ. ͏ ͏ ͏
Mà điều cô đang rối chính là, có nên đi báo hỉ có Yên Vân trưởng lão hay không. ͏ ͏ ͏
Vì bệnh của cô, Yên Vân trưởng lão mấy ngày nay đã rất bận rộn. ͏ ͏ ͏
Cô cảm thấy chính mình tốt nhất vẫn là nên đi tìm trưởng lão báo một tiếng, nếu không cứ để trưởng lão bận bịu như vậy sẽ không hay. ͏ ͏ ͏
Sau khi quyết định xong, Tình Tình trực tiếp đến chỗ ở của Yên Vân trưởng lão. ͏ ͏ ͏
Thuận tiện cô cũng tự cổ vũ cho chính mình, dù sao Yên Vân trưởng lão có đôi khi đặc biệt nghiêm túc. ͏ ͏ ͏
Tình Tình, cố lên. ͏ ͏ ͏
Tình Tình sờ lên sợi dây chuyền trên cổ, cổ vũ cho chính mình. ͏ ͏ ͏
Mà ở chỗ của Yên Vân, cô đang ngồi ở nơi bế quan trong nhà mình, gần đây cô đang một mực tự vấn một chuyện. ͏ ͏ ͏
Lúc trước cô đã đi một chuyến tới Thiên Cơ Nhất Mạch, hỏi La Ảnh một chuyện. ͏ ͏ ͏
Nhận được kết quả là, cơ duyên đã tới, có thể nắm bắt được hay không thì phải xem bản lĩnh của chính bản thân mình. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cơ duyên này tới rất khéo léo, đi cũng sẽ rất mau. ͏ ͏ ͏
Đi nhầm một bước, sẽ biến tất cả trở thành mây khói. ͏ ͏ ͏
Yên Vân khó hiểu, cô hoàn toàn không biết có ý gì, cơ duyên đã tới, chẳng lẽ ý muốn nói rằng đã xuất hiện người có thể giúp cô rồi sao? ͏ ͏ ͏
Chỉ là lúc cô quay trở lại Thiên Linh Cửu Phong, căn bản hoàn toàn không thấy người nào đặc biệt. ͏ ͏ ͏