Chương 1774: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1774: Vô Đề

Người đột nhiên tới Thiên Linh Cửu Phong này, chỉ có nha đầu nhà họ Liễu cùng bạn đồng hành của cô thôi. ͏ ͏ ͏

Chỉ là đã đi theo hai người kia tới vài ngay, đối phương rõ ràng chỉ tới đây để dạo chơi. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải bọn họ, thì là ai? ͏ ͏ ͏

Đã sắp không còn thời gian nữa. ͏ ͏ ͏

Điều này làm cho Yên Vân có chút buồn bực. ͏ ͏ ͏

Với tu vi của cô, vốn không nên buồn bực như thế. ͏ ͏ ͏

Nhưng một khi đã bỏ lỡ mất, có thể sẽ không còn gặp lại được. ͏ ͏ ͏

Ngay lúc này, cô đột nhiên nhận được tin tức Tình Tình muốn cầu kiến, điều này làm cho mặt cô lộ ra một vẻ tức giận: ͏ ͏ ͏

-͏ Cô ta đến đây làm gì? ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng cô cũng không cho phép đối phương có thể tùy tiện đến đây, đúng thật là tới nghe mắng mà. ͏ ͏ ͏

Dù nói là nói như vậy, nhưng cuối cùng Yên Vân vẫn là đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Chờ lúc Yên Vân đi ra, liền nhìn thấy vẻ mặt khẩn trương của Tình Tình. ͏ ͏ ͏

Bộ dạng của cô giống như đang rất sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Yên Vân lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ai bảo ngươi tới đây? ͏ ͏ ͏

Trong tích tắc, Yên Vân đến chỗ Tình Tình, rồi đưa tay ra lau bụi đen trên mặt Tình Tình. ͏ ͏ ͏

Có trời mới biết làm gì để dính như thế này. ͏ ͏ ͏

Tình Tình lập tức hành lễ: ͏ ͏ ͏

-͏ Đệ tử tham kiến trưởng lão, là chính đệ tử muốn tới gặp trưởng lão. ͏ ͏ ͏

Yên Vân nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ngươi có chuyện gì? ͏ ͏ ͏

Giọng cô vẫn lạnh lùng như vậy. ͏ ͏ ͏

Nhưng lại vẫn đưa tay ra giúp Tình Tình buộc tóc cho , đứa nhóc này đúng là sơ ý, không thèm để ý đến hình tượng của chính mình. ͏ ͏ ͏

Nhưng ngay sau đó tay Yên Vân liền dừng lại, bởi vì cô ấy nghe thấy điều gì đó khiến cô không thể nào hiểu được. ͏ ͏ ͏

Tình Tình sợ hãi nở nụ cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đệ tử đến đây nói cho trưởng lão biết, đệ tử đã khỏi bệnh rồi. ͏ ͏ ͏

Yên Vân khó có thể tin được, sau đó nhanh chóng vươn tay nắm lấy tay của Tình Tình, trong phút chốc, lòng cô cuồn cuộn nổi lên sóng to gió lớn. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương và Liễu Y Y đã đến cổng núi Thiên Linh Cửu Phong, lần này họ sẽ rời đi. ͏ ͏ ͏

Ở Thiên Linh Cửu Phong lo lắng sợ hãi lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp được giải thoát rồi. ͏ ͏ ͏

Hi Mạt Tiên Tử muốn tiễn bọn họ xuống núi, nhưng bọn họ đã khéo léo từ chối. ͏ ͏ ͏

Tóm lại không tiếp xúc với người của Thiên Linh Cửu Phong vẫn là an toàn hơn. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Có phải chúng ta đi có chút gấp gáp không? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương: ͏ ͏ ͏

-͏ Chắc không phải vấn đề lớn đi, dù sao lúc tới cũng rất đột ngột. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Chỉ cần không để ai nắm được nhược điểm, thì không có vấn đề gì cả. Nếu Yên Vân tiền bối thật sự có vấn đề, bây giờ cô ta không xuất hiện, sau này cũng không còn cơ hội nữa. Ở dưới khóe mắt của cô ta chúng ta còn không sao, đừng nói gì tới việc đã rời đi. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương cũng gật đầu, tốc độ bước đi của hai người theo bản năng cũng nhanh hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Không còn cách nào khác, ở nơi này chịu lo lắng sợ hãi lâu như vậy, lú rời đi thật sự khiến cho người ta có cảm giác như đã bỏ được hòn đá nặng trong lòng. ͏ ͏ ͏

Chắc chỉ kém chạy một tí. ͏ ͏ ͏

Chỉ là rất nhanh bọn họ liền đổ toàn mồ hôi lạnh. ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu nha đầu nhà họ Liễu, rời đi vội vã như vậy làm gì? ͏ ͏ ͏

Giọng nói của Yên Vân đột nhiên vang lên sau lưng bọn họ. ͏ ͏ ͏

Lúc Liễu Y Y và Chung Dịch Dương Dương nghe thấy những lời này, trái tim đều nhảy ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Bọn họ căn bản không biết Yên Vân sẽ làm gì, nhưng có một điều chắc chắn, lai giả bất thiện. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương trực tiếp cầm phù lục, mà trong khi đó, Liễu Y Y mỉm cười quay đầu nhìn Yên Vân: ͏ ͏ ͏

-͏ Là Yên Vân tiền bối sao, tiền bối có việc gì không? ͏ ͏ ͏

Yên Vân nhìn về phía Chung Dịch Dương, lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Bỏ thủ đoạn đó của ngươi đi, nếu không ta rất dễ dàng thất thủ. ͏ ͏ ͏

Một cái liếc mắt này khiến cho Chung Dịch Dương cảm giác như rơi xuống Thâm uyên, thậm chí tinh thần của hắn cũng sụp đổ. ͏ ͏ ͏

Nhị giai đối mặt với Bát giai, tức là con kiến đối mặt với người khổng lồ, không hề có chút sức phảng kháng nào. ͏ ͏ ͏

Nhưng rất nhanh hắn liền tỉnh táo lại, trong phù lục có một dòng nước ấm ổn định tinh thần của hắn. ͏ ͏ ͏

Mà nhìn thấy Chung Dịch Dương tỉnh lại, con ngươi của Yên Vân co rụt lại, cô chắc chắn xác định, hai người này không đơn giản chút nào. ͏ ͏ ͏

Nếu vậy cơ duyên mà La Ảnh nói, chính là bọn họ? ͏ ͏ ͏

Nếu vậy "Bỏ lỡ sẽ nháy mắt tan thành mây khói" là có ý gì chứ? Chỉ cần khống chế được bọn họ, làm sao có thể tan thành mây khói được? ͏ ͏ ͏

Nhưng mà trong khoảnh khắc đó, Yên Vân đột nhiên nghĩ tới, bọn họ muốn chạy trốn. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, Chung Dịch Dương dự định cùng Liễu Y Y trực tiếp bỏ trốn, Yên Vân quá nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

So với bọn họ nghĩ còn nguy hiểm hơn nhiều lần. ͏ ͏ ͏