Chương 1811: Vô Đề
Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Lộ Chân và Tiểu Sồ bọn họ đang làm gì vậy? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ăn Trứng luộc lá trà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ rất muốn cắn Giang Tả nhưng bây giờ không thích hợp. ͏ ͏ ͏
Cô chỉ có thể hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tại sao ăn Trứng luộc lá trà lại khổ sở như vậy? Em nhớ nó rất ngon. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đột nhiên nở nụ cười: ͏ ͏ ͏
-͏ Có muốn thử một cái không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cảnh giác nhìn Giang Tả, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không ăn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy đáng tiếc, sau khi ăn xong, Tô Kỳ có thể sẽ không bao giờ muốn ăn Trứng luộc lá trà thêm một lần nào trong đời nữa. ͏ ͏ ͏
Trừ khi ông chủ bán đậu hũ tìm ra được cách ăn đúng. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều ở bàn tự nhiên nghe được cuộc đối thoại giữa Giang Tả và Tô Kỳ, trong lòng rất cao hứng. ͏ ͏ ͏
Nữ chủ nhân muốn sinh em bé? ͏ ͏ ͏
Cậu chủ nhỏ sắp xuất hiện rồi? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều sắp trở mình rồi. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều đương nhiên không thể trông chờ vào đại ma đầu để trở mình được, nhưng cậu chủ nhỏ thì khác, đó tuyệt đối sẽ là một đứa nhóc dễ dàng câu thông. ͏ ͏ ͏
Dễ thương như Hồng Thự chẳng hạn. ͏ ͏ ͏
Không, không, Hồng Thự quá ngu ngốc .Phải thông minh một chút phải biết ơn. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều có thể đưa hắn lên trời để trở thành một cường giả siêu mạnh. ͏ ͏ ͏
Sau đó, thể giúp hắn tìm được nửa kia của mình. ͏ ͏ ͏
Kế hoạch hoàn hảo. ͏ ͏ ͏
Chỉ chờ được làm bảo mẫu. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều tràn đầy hy vọng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nhìn Lộ Chân và Tiểu Sồ ăn Trứng luộc lá trà, nói thế nào đây, đúng là bộ dạng sống không bằng chết. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là Tiểu Sồ cuối cùng cũng rơi xuống đất sùi bọt mép. ͏ ͏ ͏
Lúc này ông bán chủ đậu phụ đã đi ra ngoài, đem đồ ăn ra cho mấy người Giang Tả . ͏ ͏ ͏
Sau đó liếc mắt nhìn Lộ Chân cùng Tiểu Sồ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ăn cho hết, ăn không hết đừng có hòng ăn thứ gì khác. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu Sồ bọn họ gây họa gì sao? ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải, những thứ này đối với bọn chúng đều tốt. ͏ ͏ ͏
Chúng được pha bằng Ngộ Đạo Trà, mang lại nhiều lợi ích, ngoại trừ việc không ngon. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng không hiểu sao lại có phản ứng như vậy khi ngộ trà thêm ͏ ͏ ͏
trứng. ͏ ͏ ͏
Không trách Giang Tả lại nó sẽ để hắn ta thử nghiệm. ͏ ͏ ͏
Nhưng không nhất định phải nể mặt, ông chủ bán đậu phụ không định bắt đầu nồi thứ hai. ͏ ͏ ͏
Quá lãng phí. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không hiểu ông chủ bán đậu phụ nói gì, nhưng cô cũng không quan tâm lắm. ͏ ͏ ͏
Chỉ là nhìn Tiểu Sồ cũng rất sốt ruột. ͏ ͏ ͏
Dù sao Tiểu Sồ cũng đãng yêu như vậy. ͏ ͏ ͏
Sau bữa ăn, Tô Kỳ dự định sẽ liên lạc với sư phụ của cô để xem Kiếm Thập Tam có rảnh không. ͏ ͏ ͏
Nhưng trước khi cô có thể liên lạc với, Giang Tả đã nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chờ đã, ta đã tìm thấy một cái cây, định cấy nó ở hậu viện.Em thấy có thích hợp không. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả muốn trồng hai cây, cô đã biết điều đó từ lâu, nhưng chưa bao giờ tìm được cây thứ hai thích hợp. ͏ ͏ ͏
Bây giờ không có gì đáng ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần nhìn thuận mắt là được rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ đi theo Giang Tả ra hậu viện, cô nhìn thấy một cái cây nhỏ, cành lá có chút tươi tốt. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Có thể không? ͏ ͏ ͏
Nếu Tô Kỳ nói không, có lẽ Ngộ Đạo thụ sẽ bị bỏ lại chỗ này. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Lá cây có chút tươi tốt, để em sửa sang một chút rồi đem về. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ quả thực cảm thấy lá cây tươi tốt, không sửa sang một chút thì cứ cảm thấy ban công không đủ chăm sóc. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô liền lấy ra một cây kéo dự định đi tới sửa sang Ngộ Đạo thụ một chút. ͏ ͏ ͏
Mà nghe thấy có người muốn cắt mình Ngộ Đạo thụ bị dọa cho hoảng sợ. ͏ ͏ ͏
Nhưng sau khi phát hiện là một người phụ nữ lạ, nó hoàn toàn không dám cửa động. ͏ ͏ ͏
Nữ chủ nhân đây là nữ chủ nhân trong bức hình Đoạn Kiều đưa nó xem ͏ ͏ ͏
Người này có thể trực tiếp quyệt định sinh tử của nó. Không thể cử động chỉ có thể yên lặng chấp nhận. ͏ ͏ ͏
Ngộ Đạo thụ rất lo lắng, cũng rất sợ hãi chỉ sợ nữ chủ nhân này nói ra đốt đi. ͏ ͏ ͏
Nó đã biết mình chạy đâu cũng không tác dụng và cũng biết tác dụng tồn tại của bản thân thực ra không lớn như vậy. ͏ ͏ ͏
Tuy vẫn cho rằng mình rất giỏi nhưng nghe nói ban công này mỗi một đồ vật đều rất lợi hại. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như Ngộ Đạo Thạch kia. Nó có thể cảm thấy được khi đồ vật có nguồn gốc tương đồng với nó. thậm chí so với nó còn lợi hại hơn. Nhưng ở ban công này Ngộ Đạo Thạch ngay cả cảm giác tồn tại cũng không có. ͏ ͏ ͏
Ngộ Đạo thụ bị Đoạn Kiều hoàn toàn tẩy não. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên nếu như nó thật sự mạo phạm Tô Kỳ thì nó ngay cả mẫu vụn cũng không còn. ͏ ͏ ͏
Đối với Giang Tả mà nói không có Ngộ Đạo thụ chỉ là không thể uống trà Diệp Đản đặc biệt mà thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tuy muốn cắt sửa Ngộ Đạo thụ nhưng cô lại không thỗ lỗ. ͏ ͏ ͏