Chương 1812: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1812: Vô Đề

Chỉ là đem một vài cành là vươn quá dài cắt bớt mà thôi, cũng sẽ không mang đến đau đớn gì. ͏ ͏ ͏

Lúc cắt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy về sau em không cần phải thường xuyên sửa sang hai cây ở ban công phải không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em có thể không sửa ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy anh sửa? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Dài quá lại cắt. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ thè lưỡi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy nhiều quá không tốt, về sau lúc em sửa anh phải giúp em. ͏ ͏ ͏

Giang tả trực tiếp cự tuyệt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh phải đi làm. em nhàn rồi nhàm chán có thể sửa một chút. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bất mãn nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em còn phải đưa đón con đến trường đấy. Em còn phải nấu cơm đấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ngồi ở một bên bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vâng vâng vâng, về sau cùng em sửa, không, là ngồi ở một bên nhìn em cắt là cây. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười cười, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh nói anh nếu có thể tìm một số công việc làm ở nhà thì tốt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười ha ha, hắn đời này cũng sẽ không tìm loại công việc này. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ quá nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trừng mắt nhìn Giang Tả liếc mắt một cái rồi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Những lời này là người nào đó lúc vừa ở cùng với em nói, không đúng, là lúc vừa bị anh lừa về nhà. ͏ ͏ ͏

Còn nói về sau nếu có thể tìm một công việc không cần ra cửa thì tốt rồi, có thể vui vẻ cả đời. Lúc này mới có vài năm ấy thôi thì vui vẻ không thấy, cuộc đời thật đúng là ngắn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẻ mặt bối rối: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh trước kia đã nói những lời ngu xuẩn vậy sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cầm kéo nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh nói đi? ͏ ͏ ͏

Giang tả vẻ mặt đổ mồ hôi lạnh nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Có thể khi đó còn trẻ không biết gì, ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đột nhiên có chút mất mát nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy câu nói yêu em cả đời thì sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi đến bên cạnh Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Câu nói này là thật. Câu nói này trước kia không cần đoán cũng biết, nhưng cũng có chút không đúng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ có chút tức giận nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không đúng chỗ nào? ͏ ͏ ͏

Giang Tả sờ mặt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Cả đời quá ngắn, không đủ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Có phải là muốn yêu em một vạn năm không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gõ trán của Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Muốn nhiều hơn. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả cảm khái nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Một vạn năm trong nháy mắt, không đủ, quá ít. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nghe xong nước mắt lưng tròng, liền bổ nhà về phía trước ôm lấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc Giang Tả trực tiếp ngăn cản bả vai Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Cắt cây. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hừ lạnh: ͏ ͏ ͏

-͏ Giang Tả tiên sinh, lấy được em liền thay đổi quá đáng. Nếu như em còn chưa lấy anh. Hành động vừa rồi của anh chắc chắn sẽ không lấy được em trước tiên. ͏ ͏ ͏

Giang Tả kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy khi nào có thể lấy được? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đúng lí hợp tình nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nói cái gì em cũng phải do dự một vài giây, sau đó đáp ứng lời cầu hôn của anh, ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lời này có khác biệt sao? ͏ ͏ ͏

Được rồi coi như có khác biệt, dù sao đã lấy được rồi, Tô Kỳ không có cơ hội do dự. ͏ ͏ ͏

-͏ Sửa xong có thể quay về nhà sớm một chút. Em xác định còn muốn cãi nhau với anh? ͏ ͏ ͏

Giang tả nói. ͏ ͏ ͏

Tô Ki nhìn xung quanh, sau đó chủ mặt mình nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Hôn một cái, em sẽ không so đo với anh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẻ mặt đen lại, sau đó chỉ mặt mình nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em hôn một cái thì anh sẽ hôn một cái. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không nói hai lời, tiến đến trước mặt Giang Tả hôn một cái, sau đó liền đợi Giang Tả hôn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả thở dài chỉ có thể hôn Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Hắn là một lão nhân gia, có chút để ý thể diện, ͏ ͏ ͏

Mặt khác mất mặt cũng không sợ chỉ sợ phương diện tình yêu này làm cho người khác nhìn thấy, cái này mất mặt cấp độ cao. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Tô Kỳ mới vui vẻ sửa Ngộ Đạo thụ. ͏ ͏ ͏

Bởi vì vỗn dĩ không cần sửa nhiều lắm cho nên Tô Kỳ dùng thời gian rất ngắn. Sau khi sửa xong Ngộ Đạo thụ thoạt nhìn...cũng không khác biệt nhiều lắm. ͏ ͏ ͏

Dù sao Tô Kỳ vui vẻ là được. Cô nói sửa xong thì là sửa xong. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ sửa xong thì dự định dọn dẹp lá cây một chút. ͏ ͏ ͏

Mà ngay lúc này ông chủ đậu hũ ngăn cản Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ khó hiểu: ͏ ͏ ͏

-͏ Ông chủ bán đậu hũ có việc sao? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ nghiêm mặt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Loại việc quét dọn vệ sinh này, giao cho tôi là được rồi, khách không thích hợp làm những việc này. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vẻ mặt bối rối, ông chủ đậu hũ hôm nay uống nhầm thuốc sao? ͏ ͏ ͏

Cô còn nhớ mình lúc nhỏ cù̃ng sư tỷ chạy đến ăn đậy hũ, bị bắt quét dọn vệ sinh mọi nơi. Không quét thì không cho đi. ͏ ͏ ͏

Cho nên hôm nay cô rất tự giác đến quét rác, bây giờ ông chủ đậu hũ nói với cô, đây không phải là việc một người khách nên làm. ͏ ͏ ͏

Chuyện này không hợp lí. ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy Tô Kỳ không phản ứng, ông chủ bán đậu hũ lại nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đừng để chồng cô đợi lâu, việc của quán đậu hũ chúng tôi tự mình xử lí là được rồi. ͏ ͏ ͏

Nói xong đoạt đi cây chổi của Tô Kỳ. Sau đó Tô Kỳ vẻ mặt hoài nghi quay lại bên cạnh Giang Tả. ͏ ͏ ͏