Chương 1843: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1843: Vô Đề

Cố Kiếm Sinh rất khó chịu, cuối cùng mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ăn cái gì? Không thể chọn món nào nhiều mỡ, vì tiền bối ăn không hết. ͏ ͏ ͏

. . . ͏ ͏ ͏

Rời khỏi nhà Cố Kiếm Sinh, Giang Tả định đi thị trường Nhị bộ bàn việc, thuận tiện đánh dấu đánh thẻ biểu thị chính mình còn sống. ͏ ͏ ͏

Không có biện pháp, chính mình không quen thị trường Nhị bộ, những người này cũng không có biện pháp chứng minh hắn còn sống. ͏ ͏ ͏

Cho nên, cần ngẫu nhiên đi qua đánh dấu đánh thẻ, đỡ khỏi phải đến lúc đó mất luôn bàn làm việc. ͏ ͏ ͏

Loại sự tình này từng xảy ra. ͏ ͏ ͏

Dù sao mấy tháng không trở lại, ai biết anh còn sống hay không? ͏ ͏ ͏

Nhưng cũng có một số người sẽ đặc biệt treo đơn, tương đương với nói cho quản lý mình sẽ vắng mặt thời gian dài. ͏ ͏ ͏

Nếu không báo trước sẽ vắng mặt thời gian dài nghĩa là có việc gấp hoặc là phát sinh ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lại đến thị trường Nhị bộ, nơi này vẫn không có gì thay đổi, trừ người của vài ngành nghề, đa số người khác không để ý Tết sắp tới. ͏ ͏ ͏

Bọn họ hoặc là lẻ loi một mình, hoặc là trưởng bối trong nhà đang bế quan. ͏ ͏ ͏

Chỉ có số ít người nghỉ phép về nhà. ͏ ͏ ͏

Giang Tả trở về không gây ra gợn sóng gì, trước kia hắn xem như danh nhân, nhưng gần đây không tạo tiếng vang gì. ͏ ͏ ͏

Cho nên, không ai cảm giác Phá Hiểu có cái gì đặc biệt. ͏ ͏ ͏

Cùng lắm là tu luyện Thất Tình Lục Dục quyết. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Giang Tả hiện tại có tu vi Lục giai, nếu như bị những người kia biết, đại khái hắn sẽ nổi tiếng. ͏ ͏ ͏

Bởi vì ngành thị trường không có Lục giai. ͏ ͏ ͏

Không, nên nói là từ Ngũ giai trở lên không ai chịu ở lại thị trường Nhị bộ. ͏ ͏ ͏

Thân phận đã vượt xa thị trường Nhị bộ. ͏ ͏ ͏

Ngũ giai, có tiền đều có thể tự mở sơn môn. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa giá của Ngũ giai rất đắt, ít có đơn hàng nào khiến Ngũ giai động lòng. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Giang Tả thì không có khái niệm đó, hắn trở lại chỗ ngồi của mình, mở máy vi tính ra, bắt đầu tìm đọc ủy thác. ͏ ͏ ͏

Hắn đang tìm ủy thác bất thường nào đó để cho qua thời gian. ͏ ͏ ͏

Hiện tại ủy thác của hắn còn ngừng lại ở Nhị giai, nhưng hắn cũng không ngại. ͏ ͏ ͏

Tiền không nằm ở số nhiều, đơn giản thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Dù sao trong nhà có người đang chờ. ͏ ͏ ͏

Thật tốt. ͏ ͏ ͏

Nhưng đọc sơ qua, tuy rằng có mấy đơn hàng thích hợp, nhưng đều chờ ngày khác. ͏ ͏ ͏

Rất đáng tiếc, hôm khác thì hắn không rảnh. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả không xem xét ủy thác nữa, hắn định gọi điện thoại cho Đường Thủy, kêu Đường Thủy tranh thủ tới đây trong vòng hai ngày, đỡ khỏi phải qua nghỉ lễ thì hắn không có thời gian, qua tết thì bận rộn lại quên mất. ͏ ͏ ͏

Nhưng Giang Tả vừa lấy ra di động, tìm được số điện thoại trong danh sách thì di động bỗng reo chuông. ͏ ͏ ͏

Khéo làm sao, vừa vặn là Đường Thủy gọi đến. ͏ ͏ ͏

Đường Thủy gọi điện thoại ngay lúc này làm Giang Tả hơi bất ngờ.

Về mặt lý luận thì mới qua bao lâu, Lục Vĩ hồ không đến mức xảy ra chuyện.

Đường Thủy khá may mắn, gọi điện thoại ngay lúc hắn đang rảnh.

Giang Tả mở ra Cách m trận, nhận điện thoại.

Vừa bắt máy thì bên kia đã vọng lại giọng nói sốt ruột cùng với khẩn cầu của Đường Thủy:

-͏ Phá Hiểu đạo hữu, tôi đã gom đủ một viên Cửu phẩm Linh thạch, cầu xin anh hãy cứu Tiểu Lục giùm tôi!

Giang Tả cau mày, Đường Thủy nôn nóng như vậy nghĩa là Lục Vĩ hồ xảy ra chuyện.

Nhưng chuyện này là không thể nào.

Giang Tả cũng không hỏi nhiều, mà là nói:

-͏ Mấy người ở đâu?

Bây giờ không phải lúc hỏi chuyện.

Nếu Lục Vĩ hồ chết vào lúc này thì hắn rất khó xử.

Đã hứa sẽ chữa khỏi cho nó, như vậy là khiến hắn lỡ hẹn.

Nghe Giang Tả hỏi, Đường Thủy thầm mừng, nhưng hiện tại không có thời gian chậm trễ, hắn lập tức nói:

-͏ Ở dưới tòa nhà tập đoàn Thiên Hòa.

Giang Tả nói tiếp:

-͏ Lên đây đi, tôi đi mượn căn phòng.

Sau đó Giang Tả tìm quản lý ngành thị trường, Khương Nhiên, không trò chuyện nhiều mà hỏi thẳng:

-͏ Có thể cho mượn căn phòng được không? Tốt nhất là có phòng hộ.

Giang Tả nói chuyện không nhanh, nhưng mang theo khẩu khí không cho phép cãi lại.

Khương Nhiên ngẩn ra.

Không biết có phải là ảo giác hay không, hắn cảm giác như có một vị đại tiền bối đứng trước mặt mình.

Đại tiền bối làm hắn không cách nào từ chối.

Đây là người mới mà lúc trước hắn chướng mắt?

Mới chỉ qua vài tháng.

Cuối cùng, Khương Nhiên gật đầu, hỏi:

-͏ Có, khi nào thì dùng?

Giang Tả cảm giác một lúc, phát hiện Đường Thủy đã đến, đáp ngay:

-͏ Bây giờ đi.

Sau khi hội hợp với Đường Thủy, Khương Nhiên dẫn Giang Tả và Đường Thủy lên tầng trên, cuối cùng vào một căn hòng đầy rẫy trận pháp.

Trong quá trình, Giang Tả không nói chuyện, cũng không cho Đường Thủy nói.

Giang Tả đã hiểu biết tình hình bệnh của Lục Vĩ hồ.