Chương 1844: Vô Đề
Sau khi vào phòng, Đường Thủy đặt Lục Vĩ hồ xuống đất, Lục Vĩ hồ đã ngủ say, hơi thở sinh mệnh không ngừng xói mòn, hẳn là sống không được bao lâu.
Đường Thủy quỳ xuống trước mặt Giang Tả, thành khẩn nói:
-͏ Tôi biết thời gian sớm, nhưng tôi bằng lòng tăng giá, xin anh hãy cứu Tiểu Lục giùm.
Hắn đã viếng thăm rất nhiều người, từng trở về Ngự Linh tông, hỏi Tây Môn Xuy Hỏa.
Nhận được tất cả câu trả lời là bất lực, không ai biết tình hình bệnh, khoa trương còn hơn lần trước.
Hắn muốn tìm Phá Hiểu, nhưng mà không tìm thấy.
Nếu không phải Tây Môn Xuy Hỏa báo cho Đường Thủy biết thì hắn căn bản không biết lúc này còn có cơ may tìm được Phá Hiểu.
Đương nhiên, Lục Vĩ hồ đột nhiên phát bệnh, Đường Thủy sẽ không trách Giang Tả.
Bởi vì lần này thật sự khác với lần trước.
Cho nên, Đường Thủy mượn tiền khắp nơi, vì sợ Phá Hiểu sẽ từ chối mình.
Giang Tả không định từ chối, ngắn gọn nói:
-͏ Qua bên kia đứng.
Đường Thủy mừng như điên, lập tức đứng dậy đi qua một góc.
Chỉ cần đối phương chịu ra tay thì Tiểu Lục bảo đảm bình an rồi.
Đây cũng là Tây Môn Xuy Hỏa đưa ra bảo chứng.
Tuy rất vượt sức tưởng tượng, nhưng Đường Thủy tin tưởng.
Bởi vì Giang Tả đã cứu Tiểu Lục một lần.
Giang Tả nhìn Lục Vĩ hồ, hắn không suy nghĩ nhiều, chỉ thắc mắc là tại sao Đường Thủy đặt tên Tiểu Lục cho Lục Vĩ.
Khó nghe còn hơn Tiểu Lê nhà Cố Kiếm Sinh.
Đương nhiên, nên cứu vẫn phải cứu.
Mà Lục Vĩ đúng là số phận trắc trở.
Lần trước cơ bản sắp chết, lần này cũng không kém, muộn mấy tiếng nữa là sẽ tan biến.
Nếu như là sinh lão bệnh tử thì không có gì để nói, chủ yếu là Lục Vĩ hồ bị dính vào tọa độ.
Đúng là xui xẻo.
Xác suất cực kỳ thấp, hơn nữa vốn nửa tàn, vậy mà trúng tọa độ.
Tiểu Sồ dẫu sao cũng là tiểu hồ ly bình thường.
Nói đến thì Linh Hồ được tọa độ thích đến vậy sao?
Và phải là yếu hoặc tàn mới chịu.
Mà nói, có nhiều tọa độ như vậy, nếu như không có hắn nhúng tay, cuối cùng còn lại bao nhiêu người sống tiếp?
Tính ra, tọa độ có lẽ nhiều hơn trong dự đoán của hắn.
Mà kệ nó, đến lúc đó rồi tính.
Hắn định đi mua lại mấy cái tiền xu, tiếp theo giao cho những người đó.
Mà mấy việc này không gấp, nếu còn không cứu Lục Vĩ thì nó sẽ chết thật.
Giang Tả không chuẩn bị thứ gì khác, vẽ trận pháp trong không khí, sau đó trận pháp hoàn thành rơi xuống một bên Lục Vĩ, lại một trận pháp nữa rơi xuống.
Tốc độ vẽ của Giang Tả rất nhanh, chưa đầy một phút, bốn phương tám hướng quanh Lục Vĩ đã đầy trận pháp của hắn.
Giang Tả lại vẽ một đại trận bao quanh tất cả trận pháp.
Vậy là hình thành trong trận có trận.
Lục Vĩ ở trung tâm tất cả.
Trận pháp dâng lên ánh sáng nhạt, những vầng sáng hóa thành từng sợi to liên kết lên người nó.
Giang Tả vốn định tiếp tục, nhưng nhìn qua, lại dừng.
Đường Thủy đứng một bên rất muốn hỏi có chuyện gì, nhưng lại sợ quấy rầy đến Giang Tả.
Giang Tả suy nghĩ giây lát, tiếp theo quay đầu nhìn về hướng Đường Thủy, hỏi:
-͏ Cậu nói mình có một viên Cửu phẩm Linh thạch đúng không?
-͏ A?
Nghe Giang Tả hỏi, Đường Thủy mới tỉnh táo lại, tiếp theo lập tức lấy ra một viên Cửu phẩm Linh thạch, đưa qua.
Nên như vậy, Đường Thủy không có chút lời phàn nàn, so với một viên Cửu phẩm thì hắn càng để ý Lục Vĩ hơn.
Giang Tả nhận lấy Cửu phẩm Linh thạch, rồi ngồi xổm xuống, lau một chỗ trận pháp, thay trận pháp khác.
Đường Thủy xem không hiểu, nhưng hắn cũng có thể cảm giác ra có chút khác nhau, hình như tốc độ vận chuyển nhanh hơn.
Giang Tả sửa xong trận pháp thì đứng lên, rồi lấy Cửu phẩm Linh thạch ra, cách không khí đặt nó lên trận pháp.
-͏ Tác dụng của Thánh Tâm thạch lớn hơn dự đoán của tôi, lúc trước định giá bằng tác dụng của Thánh Tâm thạch, giá cả này hơn xa cứu mạng Lục Vĩ hồ.
-͏ Nếu như không có nhiều tiềm chất thì đành thôi, nhưng Lục Vĩ này có tiềm chất không tầm thường.
-͏ Mấy người không mở ra được, không thể chạm vào.
-͏ Nhưng tôi thì có thể.
-͏ Hôm nay, tôi tặng cho cả hai một cuộc tạo hóa lớn.
Chờ Giang Tả nói xong, Cửu phẩm Linh thạch bỗng tỏa sáng chói lòa.
Ánh sáng bắn thẳng vào giữa trán của Lục Vĩ hồ.
Giờ phút này, tất cả trận pháp cộng hưởng với nhau, liên tục tuôn về phía thân thể của Lục Vĩ hồ.
Giang Tả vung tay, trận pháp to lớn xuất hiện từng lớp bảo vệ Lục Vĩ hồ.
Khí thế hùng hồn khiến Đường Thủy suýt không đứng vững.
Khiến hắn càng khiếp sợ hơn là lời Phá Hiểu vừa nói.
Thì ra đối phương không phải thu tiền của hắn mà là tặng một cuộc tạo hóa lớn?
Thật sự sao?
Đường Thủy không tin, hơn nữa Phá Hiểu lấy cái gì tặng?
Nhưng rất nhanh, Đường Thủy phải tin, Phá Hiểu biểu hiện ra khí thế cực kỳ mạnh mẽ, vẽ trận pháp cao thâm khó dò.