Chương 1870: Vô Đề
Gửi tin xong Tô Kỳ ngẫm nghĩ, lại gõ thêm một tin: Đúng rồi, tôi không phải Tam giai, đó là mấy tháng trước rồi, hiện tại tôi Ngũ giai, mới thăng cấp không lâu. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ sung sướng nhấn nút gửi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ở một bên không biết nói cái gì bây giờ. ͏ ͏ ͏
Hắn hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Em gửi tin như vậy có được không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ủy khuất nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Khoe ra một chút thôi mà, ở nhà bị anh đè đầu, ở Thánh Địa bị sư tỷ đè đầu, cùng Tiêu Mặc rất quen thuộc, khoe ra một chút cũng có sao. ͏ ͏ ͏
-͏ Được không anh? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngửa đầu nhìn Giang Tả, như thể trưng cầu sự đồng ý của hắn. ͏ ͏ ͏
Em đã nhắn tin xong rồi còn muốn anh đồng ý làm gì? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, Giang Tả cũng không thèm để ý, chuyện này không đáng gì. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa không phải bọn họ bị tổn thương, hắn càng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Thiên Linh Cửu Phong. ͏ ͏ ͏
Nhóm người Tiêu Tiểu Mặc đã đến nơi, cả nhóm không có thu hoạch gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi đến bọn họ mang theo không ít pháo hoa, hiện tại cả nhóm định bắn pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Khi nhận được tin tức của Cửu Tịch, Tiêu Tiểu Mặc vô cùng kinh ngạc, không ngờ Cửu Tịch cũng ăn Tết. ͏ ͏ ͏
Mà biết được Cửu Tịch cơ bản không tu luyện, còn tốt nghiệp đại học thì Tiêu Tiểu Mặc giật nảy mình, đây là gặp phải thiên tài trong thiên tài? ͏ ͏ ͏
Lúc trước cô nên đến gặp mặt chào hỏi. ͏ ͏ ͏
Nhưng siêu thiên tài thôi mà, còn có thể tiếp thu, gửi tin chúc phúc đã. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tiêu Tiểu Mặc chưa kịp gửi đi thì lại nhận được một tin nhắn. ͏ ͏ ͏
Sau khi đọc tin nhắn này, Tiêu Tiểu Mặc yên lặng xóa tin chúc phúc của mình, buông điện thoại xuống, ngước đầu nhìn trời. ͏ ͏ ͏
Không biết tại sao, đêm nay bóng đêm đặc biệt đen. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y lại gần, sau đó cũng ngẩng đầu nhìn trời, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Cô đang xem cái gì vậy? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc thu về tầm mắt: ͏ ͏ ͏
-͏ Cô còn nhớ rõ Cửu Tịch tiên tử không? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhớ rõ, lần trước đã gặp ở mạch kiếm tu, từng được cô ấy cứu, khi đó cô ấy là Nhị giai, đặc biệt lợi hại. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nhớ rõ chuyện này, khi đó Cửu Tịch vừa ra tay liền giải quyết đám quái vật, mọi người đều là Nhị giai, nhưng mà chênh lệch quá lớn. ͏ ͏ ͏
Cửu Tịch tuyệt đối là một thiên tài. ͏ ͏ ͏
Trần Ức cầm pháo hoa dạng cây lại đây nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cửu Tịch hả? Tôi nghe nói cô ấy là Tam giai thì phải. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhanh như vậy? Nhưng cũng hợp lý. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhìn liền biết là một tiên tử chịu khổ tu. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc vô thần nhìn Liễu Y Y, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải, Cửu Tịch nói cho tôi biết, cô ấy không tu luyện nhiều, đi học, sách tốt nghiệp đại học, không lo tu luyện. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ xạo hả? Vậy mà cũng lên Tam giai nhanh thế? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải, Cửu Tịch không phải Tam giai. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử cũng chen vào, cắn kem cây nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy mới bình thường, nhưng cũng chứng minh cô ấy thiên phú dị bẩm. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiêu Tiểu Mặc nhìn Xích Huyết Đồng Tử, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải, Cửu Tịch nói cho tôi biết đã là Ngũ giai, mới lên gần đây. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Nghe xong, Xích Huyết Đồng Tử làm rớt kem cây, Liễu Y Y ngây người, Trần Ức ở bên cạnh thì ngước đầu nhìn trời. ͏ ͏ ͏
Đêm nay gió hơi lớn. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y là người đầu tiên phản ứng lại: ͏ ͏ ͏
-͏ Không thể nào! Cô ấy bị Phá Hiểu nhập vào người hay sao? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn mặt sưng phù đột nhiên xuất hiện, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có lẽ cô ấy là Phá Hiểu ngụy trang, mấy người ngẫm kỹ lại, Cửu Tịch và Phá Hiểu đã bao giờ xuất hiện cùng lúc chưa? ͏ ͏ ͏
-͏ Cửu Tịch là Phá Hiểu nữ trang, nhân cơ hội tới gần Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
-͏ Chứ không thì sao yêu nghiệt như vậy được? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nhìn Mặc Ngôn, sau đó túm lấy cô ném ra sau. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ ở phía sau. ͏ ͏ ͏
Có Đan Tuyết ma nữ ở, Mặc Ngôn thường sẽ chịu khổ. ͏ ͏ ͏
-͏ Xích Huyết Đồng Tử, anh không cứu tôi thì thôi, còn hại tôi! Chờ đấy, tôi... ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử quay đầu lại hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Chờ cô trộm Linh thạch của tôi? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn đột nhiên không lời nào để nói, bởi vì Xích Huyết Đồng Tử đã không có Linh thạch, trực tiếp bỏ luôn tiền tiêu vặt mỗi tháng. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử đã thói quen ngày tháng không có Linh thạch, thói quen này khiến người đau lòng. ͏ ͏ ͏
Mặt sau vọng lại tiếng cầu cứu của Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
-͏ Xích Huyết Đồng Tử, cứu tôi với! ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc không thèm để ý, bình ổn lại tâm trạng, nhắn tin cho Cửu Tịch: Tiên tử, cô khiến tôi nhớ tới một vị đại lão, xin hãy nói thật cho tôi biết, có phải cô mở hack không? Bao nhiêu tiền, có thể giới thiệu cho tôi không? Công năng kém một chút chúng tôi cũng có thể tiếp thu, không có biện pháp lên Ngũ giai trong vòng vài tháng thì có thể chấp nhận trong vòng vài năm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhận được tin tức, nghệch mặt ra, cô mở hack hồi nào? ͏ ͏ ͏
Rõ ràng là sư tỷ của cô mở hack, đốt Linh thạch như đốt cái gì. ͏ ͏ ͏
Còn cô là thật sự tu luyện từng chút một. ͏ ͏ ͏
Nói mở hack thì cái người cô đang dựa vào mới là người mở hack. ͏ ͏ ͏
Nghĩ như vậy, Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đậu xanh rau muống, em mở hack mà không chút tự giác tự hiểu hay sao? ͏ ͏ ͏