Chương 1871: Vô Đề
Lúc sau, Tô Kỳ không cùng Tiêu Tiểu Mặc tám chuyện khiến người đau lòng này nữa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gửi tin nhắn cho Tiêu Tiểu Mặc: Tiểu Mặc, cô ở Giang thành hả? Ngày mai có muốn cùng đi bắn pháo hoa không? ͏ ͏ ͏
Bởi vì chỗ Tĩnh Nguyệt tỷ có không ít người Thánh Địa, cho nên kêu đi chung cũng không sao. ͏ ͏ ͏
Sẽ không ảnh hưởng đến Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Tiêu Tiểu Mặc nhắn lại: Không được, chúng tôi đang ở Thiên Linh Cửu Phong, qua Tết mới về được. Nhưng chúng tôi đang bắn pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc, những người này tại sao chạy tới Thiên Linh Cửu Phong? ͏ ͏ ͏
Bọn họ không nên quen thuộc Thiên Linh Cửu Phong mới đúng. ͏ ͏ ͏
Nhưng đây là chuyện cá nhân, cho nên Tô Kỳ cũng không hỏi nhiều. ͏ ͏ ͏
Gửi câu năm mới vui vẻ xong, không tán dóc nữa. ͏ ͏ ͏
Dù sao người ta còn muốn chơi trò bắn pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Còn cô? ͏ ͏ ͏
Chỉ có thể ở cùng người mình yêu, nhưng ngẫm lại hạnh phúc hơn bắn pháo hoa nhiều. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ vui vẻ nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh nói xem, về sau chúng ta có con thì cảnh tượng sẽ là anh ôm em, còn em ôm con? ͏ ͏ ͏
-͏ Sau đó người một nhà vui vẻ hạnh phúc? ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc qua Tô Kỳ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Phỏng chừng em suy nghĩ nhiều, khi đó con sẽ khóc sẽ quấy, mà em thì không biết nó muốn gì. ͏ ͏ ͏
-͏ Rơi vào đường cùng, em chỉ có thể cho nó ăn đòn. ͏ ͏ ͏
-͏ Sau đó càu nhàu với anh rằng nuôi con thật khó. ͏ ͏ ͏
-͏ Anh sẽ nói, chính mình sinh, khóc cũng phải nuôi đến lớn. ͏ ͏ ͏
-͏ Rồi em sẽ cãi lộn với anh, cãi không lại thì đánh anh. ͏ ͏ ͏
-͏ Vòng đi vòng lại. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vẻ mặt không biết nên nói cái gì, xoay người đẩy ngã Giang Tả, cô nằm đè lên hắn: ͏ ͏ ͏
-͏ Sao em cảm giác trong tình tiết anh nói thì chỉ mình anh là ủy khuất nhất? ͏ ͏ ͏
-͏ Em ngược đãi anh sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn sợi tóc của Tô Kỳ rơi xuống: ͏ ͏ ͏
-͏ Chẳng lẽ anh sẽ làm em chịu ủy khuất? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Về sau sinh hoạt sẽ không lãng mạn? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vùi đầu vào ngực Giang Tả, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy về sau anh không được chọc em, chọc vào em thì không chừng em sẽ giận. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Thí dụ như? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thí dụ như em nói có thể tìm một công việc làm tại nhà được không, anh không thể viết hai chữ 'nằm mơ' lên mặt, giống như hiện tại vậy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, giọng của Tô Kỳ lại cất lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Còn nữa, hôm nay em nói đi ngủ thì anh không thể phản bác. ͏ ͏ ͏
-͏ Cho nên, đi nào, về phòng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Bùm! ͏ ͏ ͏
Bùm chíu chíu! ͏ ͏ ͏
Trong Thiên Linh Cửu Phong, nhóm Liễu Y Y đốt lửa pháo hoa, vì không ảnh hưởng đến người khác, Yên Vân đặc biệt cách âm nơi này. ͏ ͏ ͏
Tình Tình nhìn pháo hoa nổ tung, vẻ mặt vui sướng. ͏ ͏ ͏
Cô lớn như vậy, đây là lần đầu tiên thấy pháo hoa, có nhiều chuyện cô không hiểu, nhưng mà cô cảm giác thực vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng mỗi ngày phải ăn trứng luộc nước trà, nhưng sau đó vẫn thực vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Tình Tình vui vì Yên Vân trưởng lão luôn cùng cô, Tình Tình vui vì có Liễu tỷ và Hi Mạt sư tỷ dạy cô tu luyện, vui vì thân thể ngày càng khỏe hơn. ͏ ͏ ͏
Dù xem Liễu tỷ oán trách anh Chung nấu trứng luộc nước trà dở thì Tình Tình vẫn thấy vui. ͏ ͏ ͏
Sau đó có một vị ma tu đến, được tiếp xúc gần gũi với ma tu khiến Tình Tình vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Cô thích thú vì bên này náo nhiệt, cũng rất vui khi lần đầu tiên trông thấy pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Tình Tình biết chính mình bệnh rất nặng, cũng biết có lẽ sau này mình sẽ chết, càng biết Yên Vân trưởng lão rất cố gắng vì cô. ͏ ͏ ͏
Tình Tình chưa bao giờ thấy khổ sở. ͏ ͏ ͏
Được làm con gái của Yên Vân trưởng lão là cô đã vô cùng thỏa mãn. ͏ ͏ ͏
Phương xa, Mộng Vưu nhìn Tình Tình, hỏi Yên Vân bên cạnh mình: ͏ ͏ ͏
-͏ Có phải đầu óc của con gái cô không được bình thường không? ͏ ͏ ͏
Yên Vân lườm Mộng Vưu, sau đó cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tình Tình hiểu chuyện nhiều một chút thôi, nếu con bé sinh ra ở nhà người khác thì tốt rồi, không cần chịu nhiều khổ như vậy. ͏ ͏ ͏
Mộng Vưu hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Cha của cô bé đâu? ͏ ͏ ͏
Yên Vân không trả lời, rõ ràng không muốn đàm luận cái này. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Yên Vân hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Cô nói xem chúng ta thật sự có thể sống sót sao? ͏ ͏ ͏
Mộng Vưu lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không biết, nhưng hẳn là không thành vấn đề, nhân tộc đáng sợ hơn dự đoán của bất cứ ai. ͏ ͏ ͏
Yên Vân khẽ thở dài: ͏ ͏ ͏
-͏ Hy vọng được như vậy. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Yên Vân nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Hình như mấy năm nay cô sống khá tốt. ͏ ͏ ͏
Mộng Vưu lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chẳng qua hơi may mắn, và có người thân bên cạnh. ͏ ͏ ͏
Bà có thể sống bình yên như vậy cơ hồ đều là Quỷ Nhị Trí giúp đỡ, lo chuyện trong chuyện ngoài. ͏ ͏ ͏