Chương 1881: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1881: Vô Đề

Thôi hãy mua đi, ai biết vị tiền bối này có dễ dây vào hay không. ͏ ͏ ͏

Dù bị lừa thì cứ coi như bỏ tiền tiêu tai. ͏ ͏ ͏

Dù sao vị tiền bối này thoạt nhìn không quá đơn giản. ͏ ͏ ͏

Còn về chí bảo, nói thật, Đường Thủy đã nghi ngờ hơn phân nửa. ͏ ͏ ͏

Quá rẻ, nhưng ngẫm lại cũng đúng, nếu là hàng thật thì hắn làm gì có tiền mà mua. ͏ ͏ ͏

Theo sau, Đường Thủy giao Linh thạch, ba món báu vật về tay hắn. ͏ ͏ ͏

Đường Thủy thực tự nhiên cất vào, dù không muốn cũng không thể lộ ra ngoài mặt ngay lúc này. ͏ ͏ ͏

Sau khi cất đồ, Đường Thủy định chào từ biệt đạo sĩ, nhưng khoảnh khắc ngước đầu lên, trước mắt đã không có một bóng người. ͏ ͏ ͏

Đường Thủy sửng sốt, lập tức hỏi Lục Vĩ: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu Lục, cái... cái người vừa rồi...? ͏ ͏ ͏

Chỉ trong tích tắc, ký ức chuyện vừa rồi trở nên mơ hồ, Đường Thủy nhớ rõ đằng trước có người, nhưng người đó là ai, bề ngoài như thế nào thì hắn đã quên. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải ba món báu vật còn đây, Đường Thủy hoài nghi phải chăng chính mình xuất hiện tâm ma. ͏ ͏ ͏

Lúc sau, Đường Thủy cầm Thiên Địa Tạo Hóa Châu, nói với Tiểu Lục: ͏ ͏ ͏

-͏ Muốn thử không? Có lẽ nó thật sự có thể giải quyết việc ngươi đói bụng. ͏ ͏ ͏

Lục Vĩ tự nhiên sẽ không từ chối, khi nó chạm vào Thiên Địa Tạo Hóa Châu, hạt châu trực tiếp bị nó hấp thu vào trong cơ thể. ͏ ͏ ͏

Trong khoảnh khắc, nó cảm giác được ấm no mà lâu rồi không có. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Lục Vĩ vẻ mặt hưng phấn nhìn Đường Thủy. ͏ ͏ ͏

Đường Thủy cũng là kích động hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Thật sự hữu dụng? ͏ ͏ ͏

Lục Vĩ hú lên hai tiếng, gật đầu lia. ͏ ͏ ͏

Nó hiện tại là Tiên Thiên Cửu Vĩ Linh Hồ, tuy rằng thiên phú lợi hại, nhưng muốn nói chuyện còn phải chờ một ít thời gian. ͏ ͏ ͏

Đường Thủy tự nhiên không nóng nảy. ͏ ͏ ͏

Biết được Thiên Địa Tạo Hóa Châu là thật sự, Đường Thủy cất kỹ hai món khác. ͏ ͏ ͏

Sợ ra ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

. . . ͏ ͏ ͏

Trên Thiên Linh Cửu Phong, Duyên Hạo vô cùng lo âu. ͏ ͏ ͏

Ông đã đi ba vòng rồi lại ba vòng. ͏ ͏ ͏

Dạo gần đây ông cảm giác Yên Vân không bình thường, nhưng mà Yên Vân thân phận vốn đã cao, không bình thường thì mới là bình thường. ͏ ͏ ͏

Nhưng nên nói sao đây, từ khi Yên Vân giữ lại Liễu Y Y, đón đám người Xích Huyết Đồng Tử, Lục Nguyệt Tuyết, Mặc Ngôn ma tu, Hắc Bào ma tu qua thì Duyên Hạo phát hiện sự tình có lẽ chơi lớn rồi. ͏ ͏ ͏

Tại sao? ͏ ͏ ͏

Bởi vì những người này thuần một sắc có quan hệ với vị tiền bối kia. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng là một đám vãn bối, nhưng mà Duyên Hạo biết chân tướng cũng không dám xem thường bọn họ, bọn họ chính là một loại tín hiệu. ͏ ͏ ͏

Tín hiệu vị tiền bối kia sắp xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo biết rõ vị tiền bối kia mạnh cỡ nào, hơn nữa hắn vừa xuất hiện thông thường đều sẽ phát sinh một ít việc lớn. ͏ ͏ ͏

Càng đừng nói những người này lục tục tụ tập. ͏ ͏ ͏

Nhưng ông có thể làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Đi hỏi Yên Vân? ͏ ͏ ͏

Không, việc này không thích hợp, bà chịu nói hay không cũng chưa biết. ͏ ͏ ͏

Lúc trước bọn họ cảm giác chung quanh có chút không thích hợp, cũng đi hỏi qua La Ảnh, được đến kết quả là bất lực. ͏ ͏ ͏

Lúc sau, La Ảnh đưa ra một ý kiến, đó chính là từ bỏ đỉnh núi tông môn, có lẽ có thể phá giải thứ không thích hợp. ͏ ͏ ͏

Từ bỏ đỉnh núi? ͏ ͏ ͏

Đây là thể diện, sao Thiên Linh Cửu Phong có thể làm chuyện ngu xuẩn này? ͏ ͏ ͏

Thiên Linh Cửu Phong mạnh hơn Thiên Hằng thất mạch nhiều, dù sao Thiên Hằng thất mạch thì có được bao nhiêu Liễu Hàn? ͏ ͏ ͏

Thiên Linh Cửu Phong của ông có đến vài người. ͏ ͏ ͏

Cho nên Duyên Hạo thực lo âu. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Duyên Hạo ngừng lại, lẩm bẩm: ͏ ͏ ͏

-͏ Không thể lại đợi nữa, trực tiếp hỏi cho rồi. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, ông không định hỏi Yên Vân, có lẽ Yên Vân chỉ là người ngoài nghề. ͏ ͏ ͏

Muốn hỏi thì phải hỏi trong nghề. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo trực tiếp tìm Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏

Lúc này Chung Dịch Dương đang tự hỏi, cực kỳ giật mình với sự xuất hiện của Duyên Hạo. ͏ ͏ ͏

-͏ Vãn bối kính chào tiền bối. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương lập tức đứng dậy cung kính hành lễ. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo cũng không lên mặt, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chung tiểu hữu không cần khách khí, ở Liễu gia chúng ta cũng coi như có chút giao tình. ͏ ͏ ͏

Nhưng Chung Dịch Dương không dám tin vào lời này, cung kính hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Không biết tiền bối tìm vãn bối có chuyện gì không? ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chung tiểu hữu, có một số việc Duyên mỗ muốn hỏi tiểu hữu một chút, hy vọng tiểu hữu giải đáp giúp, nếu không tiện thì cứ nói thẳng. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo không dám sơ sẩy khi liên quan đến Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Một khi phá hoại việc của đối phương, có lẽ chính mình không còn mẩu xương. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối cứ hỏi. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người đi chuyến này có liên quan với tiền bối kia không? ͏ ͏ ͏

-͏ Có. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương trả lời vô cùng ngắn gọn. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy thì phải chăng Thiên Linh Cửu Phong sắp gặp nạn lớn? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương do dự một lát, cuối cùng gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Rất có thể, dù sao Phá Hiểu đạo hữu sắp đến rồi. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo trong lòng chợt lạnh, nhưng ông không hỏi cụ thể, mà là nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu hữu tương đối hiểu biết vị tiền bối kia, nói thử xem, Thiên Linh Cửu Phong sẽ như thế nào? ͏ ͏ ͏