Chương 1882: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1882: Vô Đề

Hỏi đến vấn đề này, Chung Dịch Dương bị gợi lên hứng thú, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối, hãy nghe vãn bối đếm cho. ͏ ͏ ͏

-͏ Phá Hiểu từng đi Đông Thủy đảo, Đông Thủy đảo chìm. ͏ ͏ ͏

-͏ Sau lại đi qua Thất Tình hải, Thất Tình hải vỡ. ͏ ͏ ͏

-͏ Tiếp theo lại đi Ngự Linh tông, Ngự Linh tông biển lửa hừng hực. ͏ ͏ ͏

-͏ Sau đó đi mạch kiếm tu, cũng là tông môn của vãn bối, khi đó đỉnh núi của mạch kiếm tu bị mất. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo nhíu chặt chân mày, nhưng vẫn nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không giống nhau, bọn họ đều không thể so sánh với Thiên Linh Cửu Phong, điều này không thể đại biểu Thiên Linh Cửu Phong cũng sẽ gặp nạn. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương không chút phật lòng, mà là hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối cảm thấy Thiên Linh Cửu Phong so với Tiên Sơn, Nguyệt Liên Thánh Địa thì như thế nào? ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiên Sơn thì tự nhiên là không cách nào so, còn về Nguyệt Liên Thánh Địa, tuy rằng không cam lòng nhưng mà vẫn không bằng họ. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam thật sự quá mạnh, hơn nữa khoảng thời gian trước Thánh Địa biểu hiện ra chiến lực thật là đáng sợ. ͏ ͏ ͏

So sánh thì Thiên Linh Cửu Phong chỉ xứng xách giày. ͏ ͏ ͏

Theo sau, Duyên Hạo hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu hữu hỏi mấy cái này làm gì? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Theo vãn bối biết Phá Hiểu đi qua Tiên Sơn, khi đó Tiên Sơn sụp. ͏ ͏ ͏

-͏ Đi qua Thánh Địa, tham dự cuộc chiến Thánh Địa, hiện tại Thánh Địa đang xây dựng lại. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương không có nói thẳng, nhưng mà so nói thẳng thì càng thêm làm người ta khó có thể tiếp thu. ͏ ͏ ͏

Ý của hắn là Thiên Linh Cửu Phong đã tiêu đời. ͏ ͏ ͏

Nghe được Chung Dịch Dương nói, Duyên Hạo vốn đã lo âu bây giờ càng lên ruột. ͏ ͏ ͏

Lúc trước chỉ là suy đoán, hiện tại thì khác, cơ bản là chuyện ván đã đóng thuyền. ͏ ͏ ͏

Hiện tại ông nên làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Thật sự muốn mang theo toàn tông môn trốn sao? ͏ ͏ ͏

Bỏ luôn danh tiếng của Thiên Linh Cửu Phong? ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng Thánh Địa đối mặt nhiều cường giả như vậy mà vẫn cứng rắn. ͏ ͏ ͏

Ai xông vào phải chết. ͏ ͏ ͏

Thiên Linh Cửu Phong đã chết ba Cửu giai thiểu năng trí tuệ. ͏ ͏ ͏

Thiên Linh Cửu Phong có người có thể khiêng lên lá cờ to này không? ͏ ͏ ͏

Mặc kệ Duyên Hạo nghĩ như thế nào đều không cảm giác có người có thể khiêng lên lá cờ to nữa. ͏ ͏ ͏

Nói đến nói đi, vẫn là Kiếm Thập Tam quá mạnh. ͏ ͏ ͏

Tại sao Thiên Linh Cửu Phong bọn họ không có cường giả như vậy? ͏ ͏ ͏

Khó chịu. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo thở dài một tiếng: ͏ ͏ ͏

-͏ Chung tiểu hữu cảm thấy chúng tôi nên làm như thế nào thì thích hợp? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương ngẫm nghĩ, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chiến lược tính lui lại? ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo sửng sốt: ͏ ͏ ͏

-͏ Chiến lược tính lui lại? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Phá Hiểu đạo hữu muốn nghênh chiến cường địch tại đây, Thiên Linh Cửu Phong phối hợp chiến đấu, lui lại, thế thì không phải là chiến lược tính phối hợp sao? ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chung tiểu tử, cậu nói rất đúng. Chỗ tôi có một tiểu đồ đệ vừa có thiên phú tốt vừa xinh đẹp, không thua gì con bé của Liễu gia. ͏ ͏ ͏

-͏ Ông già Liễu Hàn không vừa mắt cậu thì có thể tới chỗ của tôi. ͏ ͏ ͏

-͏ Làm cho Liễu Hàn hối hận đi. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương xấu hổ cười cười: ͏ ͏ ͏

-͏ Cảm ơn tiền bối, vãn bối quen làm đầu bếp, không muốn nhiều như vậy. ͏ ͏ ͏

Đại tiền bối nói lời như vậy, nghe chơi thì được, cảm ơn rồi từ chối khéo thôi. ͏ ͏ ͏

Nghiêm túc liền thua. ͏ ͏ ͏

Không cần thiết tự rước lấy nhục. ͏ ͏ ͏

Chính mình có mấy cân mấy lượng, Chung Dịch Dương luôn tự biết tự hiểu. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo tự nhiên cũng không nói nhiều, thân phận như ông không cần phải nhiều lời. ͏ ͏ ͏

Theo sau, Duyên Hạo nhìn trứng luộc nước trà ở trước mặt Chung Dịch Dương, hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Đây là cái gì? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Trứng luộc nước trà. ͏ ͏ ͏

-͏ Không, tôi đang hỏi là nó làm bằng cái gì? Tại sao tôi cảm giác có chút đạo trong đó? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương cũng không giấu giếm: ͏ ͏ ͏

-͏ Là Ngộ Đạo trà. ͏ ͏ ͏

-͏ Gì? ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo hơi nghệch mặt ra. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương đã nhìn quen loại vẻ mặt này. ͏ ͏ ͏

Người bình thường nghe được đều làm vẻ mặt đó. ͏ ͏ ͏

Tiền bối gì đó cũng không ngoại lệ. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo bình ổn cảm xúc thật lâu mới hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Vị tiền bối kia yêu cầu? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương gật đầu, cho nên hắn cũng không lo lắng đối phương cướp. ͏ ͏ ͏

Bị cướp thì trực tiếp kêu Phá Hiểu đến, khi đó không biết vị tiền bối này còn nhảy nhót nổi không. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa hắn có phù lục, không lo lắng bị cứng rắn cướp. ͏ ͏ ͏

Sau đó Duyên Hạo hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Bán không? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Không bán, nhưng tiền bối nếu muốn, vãn bối có thể cho tiền bối một ít, đây là Phá Hiểu đạo hữu đồng ý tặng cho chúng tôi. ͏ ͏ ͏

Đúng là hắn có một chút, nhưng tặng cũng được. ͏ ͏ ͏

Đây dù gì là đại tiền bối. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo mừng rỡ: ͏ ͏ ͏

-͏ Thật không? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng mà không nhiều lắm. ͏ ͏ ͏

Không nhiều cũng không sao, tôi không lòng tham. Duyên Hạo thầm nghĩ. ͏ ͏ ͏