Chương 1883: Vô Đề
Ngộ Đạo trà, nó trợ giúp nhiều cho ông thăng lên Cửu giai. ͏ ͏ ͏
Người khác không có nhưng ông có, vậy suy ra ông oách hơn người ta. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Duyên Hạo lấy ra một ít đồ vật nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là một quyển kiếm phổ, cấp bậc tuyệt đối không thấp, tiểu hữu hãy nhận lấy. ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là thực đơn tiên trân, cậu nhận luôn đi, ở đây còn có một ít pháp bảo hộ thân, cầm lấy. ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là một ít linh đan diệu dược, tuyệt đối có chỗ lớn thật tốt cho cậu. ͏ ͏ ͏
-͏ Còn cái này nữa, hôn thiếp. ͏ ͏ ͏
-͏ Cậu muốn cưới bất cứ tiên tử nào trong Thiên Linh Cửu Phong thì bổn tọa đều có thể ghép đôi cho cậu. ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là bí bảo của Thiên Linh Cửu Phong, có chỗ tốt khó thể tưởng tượng đối với các tiên tử, hiếm có ai lựa chọn từ chối. ͏ ͏ ͏
-͏ Đương nhiên, phải là độc thân. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương thộn mặt ra, hắn không muốn thứ này. ͏ ͏ ͏
Hoàn toàn vô dụng. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn cũng chỉ có thể nhận, sau đó chia một ít Ngộ Đạo trà cho Duyên Hạo. ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo nhận lấy, tự nhiên cảm thấy mỹ mãn. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, ông chỉ vào trứng luộc nước trà, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Mấy người còn ăn cái này không? ͏ ͏ ͏
Dù Duyên Hạo không ăn thứ này thì cũng có thể cho đệ tử ăn, mang lại ích lợi rất lớn. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu tiền bối muốn có thể trực tiếp lấy đi. ͏ ͏ ͏
Những người đó ăn rất nhiều, hiện tại một đám đều tự bế. ͏ ͏ ͏
Căn bản không ai chịu ăn. ͏ ͏ ͏
Dù sao đa số người đều có Ngộ Đạo trà. ͏ ͏ ͏
Nên bọn họ không thèm thứ khó ăn chết người này. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Duyên Hạo liền rời đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng ông vẫn để lại một câu: Về sau có chuyện gì cũng có thể tìm tôi, nếu giải quyết được chuyện gì thì tôi sẽ giải quyết giúp cậu. ͏ ͏ ͏
Sau khi Duyên Hạo đi, Chung Dịch Dương cũng nhẹ nhàng thở ra, giao tiếp với đại tiền bối thật mệt. ͏ ͏ ͏
Hắn không còn lại bao nhiêu Ngộ Đạo trà, còn dư phải hiếu kính sư phụ. ͏ ͏ ͏
Còn mớ đồ vật thu được, có vài món xác thật rất hữu dụng, thí dụ như thực đơn. ͏ ͏ ͏
Còn về kiếm pháp, nói đến thì hắn đã thu được khá nhiều. ͏ ͏ ͏
Mỗi quyển càng đáng giá hơn. ͏ ͏ ͏
Đợi chút nữa hỏi sư phụ có muốn lấy không. ͏ ͏ ͏
Thật sự không được thì hắn có thể học, nhưng chỉ dùng thời gian rảnh để học. ͏ ͏ ͏
Không biết có phải ảo giác hay không. Từ khi hắn luyện ra đao ý thì cảm giác luyện ra kiếm ý cũng sẽ không khó. ͏ ͏ ͏
Nhưng làm chuyện luyện ra kiếm ý rồi đi luyện ra đao ý, bọn họ đều lộ vẻ mặt đùa với tôi à. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Chung Dịch Dương định thử nấu nồi thứ ba, hắn cảm thấy hẳn là có thể thành công. ͏ ͏ ͏
Nhưng chưa kịp ra tay thì Liễu Y Y đột nhiên vào được. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, có chuyện gì không? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nhìn Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vừa rồi có tiền bối tìm cậu hả? Tôi không vào được. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương gật đầu, sau đó kể lại chuyện vừa rồi. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nghe xong hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Ông ấy cho cậu cái gì? Cho tôi xem. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương không từ chối, lấy đồ vật ra, Liễu Y Y nhìn chằm chằm hôn thiếp. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cầm lấy hôn thiếp, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi lấy cái này. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương không chút nào để ý đáp lại: ͏ ͏ ͏
-͏ Ừ. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Chung Dịch Dương lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu Liễu tỷ không có việc gì nữa thì tôi bắt đầu nấu nồi thứ ba đây. ͏ ͏ ͏
Lời ngầm là chị đi được rồi, tôi rất bận. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Hay là cậu đưa một ít Ngộ Đạo trà cho cha của tôi đi, không chừng có thể được đến càng nhiều, cũng dễ nói vun vào bên chỗ sư phụ của cậu. ͏ ͏ ͏
-͏ Dù sao thân phận bày ra đó. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nghe vậy ngẫm nghĩ, theo sau nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tốt. ͏ ͏ ͏
Đây xác thật là chuyện tốt, chỉ cần Liễu tiền bối chịu nói chuyện, vậy thì mạch kiếm tu sẽ không có ai dùng cái cớ đầu bếp định tội hắn. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cười hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy cậu không định tu luyện kiếm pháp kia sao? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đợi khi nào rảnh đã, có đao pháp mà Phá Hiểu đạo hữu dạy, tôi cảm giác mấy thứ khác không quá cần thiết. ͏ ͏ ͏
-͏ Về mặt lý luận thì tôi không cần lo cho đến khi Nhập đạo, điều duy nhất cần lo lắng là khi nào Phá Hiểu chịu dạy. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cảm giác đao pháp của Phá Hiểu rất lạ, hình như không khó Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cũng không thèm để ý, cầm hôn thiếp rồi bỏ đi. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương không nghĩ nhiều, hiện tại hắn chỉ muốn làm ra trứng luộc nước trà bình thường mà ăn ngon. ͏ ͏ ͏
Đã bao lâu rồi mà sao mãi không thành công. ͏ ͏ ͏
Nấu ăn là sở trường của hắn, sao lại có thể lâu như vậy mà không có thành quả? ͏ ͏ ͏
Cho nên trong khoảng thời gian này hắn cơ hồ vùi đầu nghiên cứu, suy nghĩ nên phối hợp như vậy để nấu cho ngon. ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng có chuyện tốt, đó là Tây Môn Xuy Hỏa đến, mang theo không ít nguyên liệu nấu ăn cho Chung Dịch Dương, đều là nguyên liệu tốt. ͏ ͏ ͏
Nếu lúc trước Tây Môn Xuy Hỏa không dùng đao uy hiếp hắn thì người này thật sự rất tốt. ͏ ͏ ͏
Hiện tại hắn đã nhìn thấu Tây Môn Xuy Hỏa, chẳng qua là muốn cho hắn cùng nhau làm việc xấu. ͏ ͏ ͏
Một ăn trộm, một nấu nướng. ͏ ͏ ͏
Hắn mới không muốn bị Ngự Linh tông đuổi giết đâu. ͏ ͏ ͏